Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tề Thịnh kỳ thực muốn nói cho dù chuyện này không xảy ra thì anh cả cũng sẽ không cưới cô, bao nhiêu năm qua, đại thúc, nhị thúc và cả cha anh, anh em nảy sinh rạn nứt, huynh đệ tương tàn.

Xảy ra biết bao nhiêu chuyện, anh cả Tề Mậu cuối cùng cũng chiếm được vị trí cao nhất, anh ấy cưỡng ép đuổi anh xuống chi nhánh nhỏ với cái cớ để “trải nghiệm”, cha anh thấp cổ bé họng cũng không dám nói một lời, bây giờ anh cả đã chọn liên hôn với Tần gia, sau này ở thành phố A sẽ không còn ai có thể chống lại anh ấy.

“Đến Pháp kỳ thực cũng rấttốt” Ngập ngừng một lát, Kỳ Thịnh lại nói tiếp “Hoàn cảnh ở đó tốt, đãi ngộ cũng cao, anh cả… sau này có việc gì cần thì cứ liên lạc anh.”

Tề Thịnh vẫn còn nhớ cô gái ngồi trên bậc thềm khu vườn nhỏ lặng lẽ ăn bánh sandwich, cô có khuôn mặt động lòng người nhất trên thế gian này, khi cô cười với anh, anh sẽ không bao giờ quên ánh sao lấp lánh tɾong mắt cô.

Tuy nhiên, anh không còn là chàng trai trẻ vô tư như trước nữa, thời gian đã dạy anh cách lựa chọn, sau này anh cũng sẽ chọn gia tăng quyền lực của mình thông qua hôn nhân, anh thí¢h Diệp Tiểu Tiểu df cho cô từng là nữ nhân của anh cả, nhưng cho dù bây giờ anh cả không cần cô ấy nữa thì anh cũng sẽ không bộc lộ tình cảm một cách bừa bãi, như vậy chỉ khiến sau này trên thế giới lại có thêm một người đáng thươռg nữa.

“Tề Thịnh, cảm ơn.”

Diệp Tiểu Tiểu cúp đïện thoại, hai ͼhân mềm nhũn không chống đỡ thêm được mà ngồi khuỵu trên đất, cô áp mặt vào cửa, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt.

Bài báo đó quả nhiên là sự thật, Tề Mậu và Tần Minh Châu…

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô gái đó, cô đã có cảm giác rấtkhác lạ, cô gái ấy mỹ lệ, khí chất thanh cao cùng với nụ cười rực rỡ, tất cả đều vô thức thu hút sự chú ý của người khác, cô ấy quả thực là viên ngọc sáng của thành phố A.

Còn bản thân cô thì sao? Một con Trim sẻ bay từ một thị trấn nhỏ tình cờ gặp được người đàn ông cho cô một cuộc sống tốt đẹp, nhưng dù cô có khoác lên mình chiếc áo khoác lộng lẫy nhất thì cũng không thể công khai ở bên anh.

Tất cả những điều này cô đều hiểu bởi vậy khi anh yêu cầu cô đợi, cô cũng bằng lòng chờ đợi….

Chờ anh trở nên ma͙nh mẽ hơn, chờ bản thân mình trở nên tốt hơn, được người khác công nhận, cô nghĩ rằng mình đã làm rấttốt, nhưng khi giông bão ập đến, cô mới nhận ra mình mong manh và bất lực đến nhường nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận