Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng.”

“Có đoạn thời gian Trác Đan Lan không tới tìm ta gây phiền toái, điên điên khùng khùng, đi đâu cũng không biết.”

Hắn nuốt nước miếng, thần sắc khẩn trương, không ai so với hắn rõ ràng hơn, là hắn đem bà ta đánh giết.

Đây là bí mật, không biết còn có thể giấu bao lâu.

Lâm Quả gõ cửa phòng bệnh, không có người trả lời.

Hắn ấn chốt mở cửa phòng ra, bên trong vậy mà cũng không có ai, chăn trên giường bệnh bị xốc lên , giá vẽ còn được dựng bên cửa sổ , tác phẩm đã hoàn thành .

Hắn hô một tiếng: “Trúc vũ?”

Lặng ngắt như tờ.

Nghĩ nghĩ, vội vàng đi ra ngoài, nói với hộ sĩ ngồi đối diện :“Tra một chút người trong phòng bệnh đã đi đâu.”

Không có động tĩnh, tay Bạch Dương bịt miệng cô dời đi, hỏi cô: “Anh cắm vào rồi sao?”

Quá hoảng loạn, vừa rồi không tìm đúng vị trí liền đỉnh một chút, hiện tại cọ trúng chỗ nào, hắn không nghĩ cúi đầu nhìn, chỉ nghĩ từ trên gương mặt ửng hồng của cô mà phán đoán.

Hắn đem cái mông nâng lên, một trước một sau cọ xát động hai lần.

“A…… A, a.”

“Dễ nghe.” Nghe được thanh âm ngọt ngào này của cô làm chân hắn cũng muốn mềm nhũng, mặt miên mang si tình, muốn mệnh hỏi: “Sao bé cưng lại mê người như vậy a, Tiêu Trúc Vũ, dương vật anh bị em mê hoặc mà cứng ngắc !”

“Đau.” Tiêu Trúc Vũ bắt lấy đầu vai hắn, ngón tay dùng sức mà nhũn ra trở nên trắng bệch, âm đạo bị ngăn chặn, khoang bụng hít thở không thông phồng lên, cô không cam nguyện bị cắm, động một chút tiếng nước đều thật nhiều.

“Thật thoải mái, anh chịu không nổi, đừng nhúc nhích, liền cắm trong chốc lát, bên trong thật ấm áp, bên trong tiểu bức của Tiêu Tiêu là sướng nhất.”

Hắn bỗng nhiên như biến thành một nhân cách khác, nói chuyện khinh thanh tế ngữ cực kỳ ôn nhu, mang theo ấu trĩ làm nũng như đứa bé, tựa như hắn là tiểu hài tử ba tuổi , cọ đầu mút trên cổ cô, một tay chặn ngang, một cái tay khác ôm cổ, hướng trên mặt cô mổ mổ môi hôn lên không ngừng, trong miệng cũng không nhàn rồi luôn lẩm bẩm.

“Thích Tiêu Tiêu, thích, Tiêu Tiêu thích anh sao?Anh lớn không ?, đều là của bé cưng, em nhìn nó xem cương lên to như vậy mà em cũng ăn được hết, nó là vì em mà cứng.”

Hít thở không thông.

Tiêu Trúc Vũ bất lực đi thoát khỏi trói buộc, nhìn trần nhà yên lặng cầu xin trần thao này sẽ nhanh chóng kết thúc.

“A!” Hắn lại cắm vào, phát ra rên rỉ làm hắn cũng run rẩy, một cắm một rút phối hợp eo lưng, luôn nghiên cứu tiến vào nơi sâu nhất của âm đạo, đem cây đồ vật kia ẩn thân vào nơi mềm mại nhất trong huyệt động bí mật .

“Đừng cử động.” Tiêu Trúc Vũ khóc lên cực kỳ sợ hãi , đem Bạch Dương đau lòng muốn chết.

“Tiêu Tiêu sao lại khóc a, không khóc không khóc, Tiêu Tiêu ngoan nhất, em lúc trước bị anh làm, không phải đều rất thích sao, chờ anh làm xong sẽ mua thịt thịt cho em ăn, bé cưng của anh là ngoan nhất .”

Hiện tại mà nói cô không còn ngốc, so với Bạch Dương còn bình thường hơn. Hắn đổ mồ hôi đầm đìa, rõ ràng không nhúc nhích được vài cái, liền mệt đến sắp tước vũ khí đầu hàng.

Bạch Dương nâng cánh tay, một bàn tay lau nước mắt trên mặt cô , vui vẻ cười giống như một ngốc tử , dương vật ở bên trong chọc hai cái, trên bụng nhỏ của cô liền xuất hiện hình dạng của nó.

“Tiêu Tiêu thật ngoan a, tiểu nộn huyệt, kẹp anh rất sướng, em sợ đau,anh liền không động, chỉ đem dâm thủy của bé cưng lấp kín, bằng không chờ lát nữa sàn nhà cũng bị em thấm ướt.”

Hắn nhắm hai mắt chìm trong cảm giác mất hồn. Nguyên cây đều đặt ở bên trong , tận tình hưởng thụ thoải mái do âm đạo mang đến, nhịn không được vừa thở dài vừa nói: “Thật sướng, rất sướng bé cưng a.”

Tiêu Trúc Vũ không cam lòng hút nước mũi: “Cậu đi ra ngoài, không cần cắm vào !”

“Như vậy sao được.” Bạch Dương nhìn cô một cái, đem đầu vùi xuống, hôn lên núm vú nhỏ nhỏ bên trái đang run rẩy kia: “Tiểu bức Tiêu Tiêu đang nói thích anh, nó cầu xin không muốn để anh ra ngoài đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận