Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chưa nói đến việc nhà chỉ có bốn bức tường thì cuộc sống ở đây đúng thật là kham khổ. Tiểu tử này làm quan nhiều năm, phỏng chừng lúc ở tù thì toàn bộ gia sản đã bị lão thất phu Từ Trưng kia giếm mất rồi, chẳng trách Ôn Trạm gấp gáp muốn vào triều trở lại.
“Lệnh Nghi tân hôn vui vẻ, vĩnh kết đồng tâm. Hôm nay lão phu cùng phu nhân đến đây chúc phúc cho phu thê các ngươi, xin nhận chút lòng thành.”
Ông vừa nói xong thì đã sai tuỳ tùng dâng bao lì xì bằng lá vàng, trên đó có bốn chữ “Vĩnh Kết Đồng Tâm” trang nghiêm đoan chính, uy lực lẫm liệt, vừa nhìn đã biết do người nào đó tự tay viết lên.
Mà ngay đến cả một người ít học như cô nương câm cũng biết chữ này đẹp hơn cha chồng mình viết nhiềụ
Sau khi phu thê Ôn Trạm nói lời cảm tạ rồi nhận quà thì Lam Hạc liền đi thẳng vào vấn đề “Các ngươi sắp lên đường rời kinh nên giờ đưa thứ gì cũng không tiện mang the0, bên tɾong có ngân phiếu đấy, dù lễ vật này có hơi tục tằng một chút nhưng các ngươi ra ngoài phải có tiền bạc phòng thân. Lệnh Nghi, Oanh Nhi, xin đừng ghét bỏ.”
Lòng Ôn Trạm ấm áp, hắn cũng không cố làm ra vẻ khách khí nữa mà cung kính khom lưng nói cảm tạ “Phu thê hạ quan đa tạ Các lão và phu nhân, ân tình của Các lão hạ quan xin khắc vào tâm khảm.”
“Ừ, đi đường cẩn thận. Khi đến nơi rồi thì hãy ra sức thăm dò địa thế địa phươռg, xem triều đình cần chi bao nhiêu bạc thì báo rõ ta hay. Ta cũng đã sai người đưa tin cho Tứ Xuyên Bố Chính Sử Tư và tuần phủ nha môn, lệnh bọn họ hỗ trợ toàn lực. Khi ngươi đến nơi, họ sẽ an bài thủ hạ cho ngươi sai bảo.”
“Vâng, hạ quan nhớ kỹ.”
Lam Hạc đến sợ lão g͙ià nhà mình, đến uống rượu mừng mà cũng lôi kéo tân lang người ta nói chuyện chính sự cho bằng được.
Bà nhân cơ hội chen ngang cuộc trò chuyện “Lệnh Nghi, ta còn lễ vật này cho các ngươi. Ôn Kiệm, Noãn Sanh, mau đến đây.”
Ôn Trạm và Oanh Nhi kinh ngạc quay đầu, quả nhiên nhìn thấy bốn người quen cũ. Ngoại trừ thủ hạ của Ôn Trạm là Ôn Kiệm và Noãn Sanh thì còn có cả Đoàn Nhi và Lạc Dụ
Cố nhân gặp lại, kích động không thôi, Ôn Kiệm rưng rưng nước mắt quỳ xuống hành lễ với chủ nhân, mà bên này Oanh Nhi cũng đã nắm tay mấy tiểu muội muội, lệ rơi đầy mặt.
“Mấy thủ hạ của ngươi đều là một đám lanh lợi khôn khéo. Vừa hay tin chủ nhân bị hạ ngục, Từ gia trở mặt thì đã nhanh chóng tìm đường thoát thân.”
“Ôn Kiệm nhà ngươi khôn lanh nhất, hắn dẫn ba cố nương đến Cung phủ nói bọn họ không chỗ dung thân, cầu xin quản gia nhà ta thu lưụ Còn nói chủ nhân của họ là tri kỉ của ta, phải ngươi dạy không? Khi đó chúng ta mới có giao tình nhỉ?”
“Ha ha, ta biết sớm muộn gì ngươi cũng được thả nên mới thuận nước đẩy thuyền giữ bọn họ lại, giờ phu thê hai ngươi sắp đi xa, dù sao bên cạnh cũng phải có người hầu hạ, ta trả hạ nhân lại đấy, thí¢h không?”
Lam Hạc miệng cười nhưng lòng không cười, dùng thái độ âm dương quái khí nói ra mấy lời này, hiển nhiên bà còn canh cánh tɾong lòng chuyện hắn bắt mình phải coi tiền như rác.
Nhưng Ôn Trạm thật sự cảm kích Lam Hạc, hắn thành tâm cảm thán “A Hạc là người có tấm lòng bồ tát nhất đời này mà ta gặp được. Bồ tát sống ơi, đức từ mẫu có công tái tạo của ta ơi…”
“Thôi thôi ” Lam Hạc hừ nhẹ một tiếng ngắt lời, lười nghe những lời vô nghĩa, “Ngươi hai bàn tay trắng, muốn nuôi sống cả bốn đứa cũng không dễ. Tuổi Lạc Du và Đoàn Nhi cũng còn nhỏ, chi bằng cứ để bọn nó ở đây với ta đi.”
“Được thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận