Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khuynh Thành sửng sốt, biểu tình đều ngốc ngốc, khiến hắn không nhìn được mà cười, “Tiểu gia hỏa đáng yêu .”

“Cậu… Tôi không rõ, cậu vì sao lại chán ghét anh ấy?”

“Chán ghét một người còn cần óc lý do sao?”

“Chẳng lẽ không cần sao?”

Nam sinh nhướng mày, lại một lần nữa ngồi xổm xuống, quần hắn rất dài còn rộng thùng thình, kéo dài trên mặt đất, lại không nhiễm một hạt bụi trần.

“Tôi đây nói cho cô biết, hắn giết bà ngoại tôi, thời điểm tìm được thi thể , nguyện nhân là bị hút khô máu mà chết, khi đó quỷ hút máu lui tới gần đó , chỉ có một mình Khôi Minh , cho nên tôi chán ghét hắn, hơn nữa còn muốn giết hắn.”

Khuynh Thành lắc đầu, “Cậu nói lời này quá thái quá, cậu làm sao biết liền nhất định là hắn giết người? Vạn nhất là quỷ hút máu khác thì sao! Tiểu Minh chưa từng giết người, tôi đã từng gặp qua những quỷ hút máu đáng sợ khác, nhưng Tiểu Minh không phải.”

“Tiểu nha đầu.” sắc mặt hắn trở nên không vui, “Sáp bà bà chính là bạn tốt nhất đời trước của cô đó, hiện tại nói lời này, không cảm thấy đối với bà ấy thật quá đáng sao? Lúc Khôi Minh giết người cũng tràn ngập huyết tinh, hắn cũng không phải chỉ giết một người!”

“Không phải, có phải cậu đã hiểu lầm hay không …”

“Này, xem ra cô cũng không hy vọng hắn chết, đúng không?” Hắn phát ra một tiếng châm biếm khinh thường , “Tôi còn tưởng rằng cô cũng thực hy vọng hắn chết , cho nên mới tới tìm cô bày mưu tính kế, chẳng qua nhìn dáng vẻ này hẳn là tôi đã suy nghĩ nhiều rồi, gặp lại sau.”

Hắn lạnh nhạt ném cánh hoa xuống đứng dậy, từ trên tường thấp trèo ra ngoài ngoài, Khuynh Thành cúi đầu nhìn cánh hoa bị hắn ném xuống , đã bị bóp chặt thành nước, héo rút xấu xí rơi trên mặt đất.

Thời điểm Khôi Minh trở về , người đầy mùi máu tươi, Khuynh Thành tiếp nhận Thu Mạt trong lòng ngực hắn ôm lấy , nhìn thấy trên quần áo hắn cũng nhiễm máu.

“Sao lại có máu, anh đi làm gì!”trong mắt cô chưa đầy hoảng sợ.

Khôi Minh nhìn liếc mắt nhìn biểu tình của cô, “Sợ hãi như vậy làm gì, chẳng qua chính là đút chút máu cho đứa nhỏ mà thôi , đứa nhỏ này vẫn luôn khóc, chỉ có thể lấy máu đút hắn uống.”

Khuynh Thành ôm chặt con trai trong lòng ngực, chạy tới lầu hai.

Cô vốn dĩ tính toán đem chuyện gặp mặt nam sinh kia nói với hắn, nhưng cũng không biết vì sao, vừa rồi trong nháy mắt liền quyết định không nói ra chuyện này.

Hắn thật sự giết người sao? Lời nam sinh kia nói có phải là thật hay không , nếu là thật , hắn muốn trả thù thì phải làm sao bây giờ.

Khôi Minh nhìn cô ngồi ở mép giường sững sờ,quay đầu, hỏi hắn.

“Tiểu Minh, anh không phải vĩnh sinh sao? Vậy anh sẽ bị người giết chết sao?”

“Hỏi vấn đề này để làm gì?”

“Chỉ là, chỉ là tò mò.”

Hắn đi tới, chậm rãi tới gần cô, cúi lưng , cả khuôn mặt ở trước mặt cô , mặt khong biểu tình, thần thái đặc biệt khiến người ta sợ hãi.

“Sao nào? Khuynh Thành muốn giết tôi?”

“Không phải… Em không phải có ý này!”

“Phải không? Vậy thật đúng là đáng tiếc, cho dù Khuynh Thành muốn giết tôi, tôi cũng không chết được.”

Hắn nắm lấy tay cô, đặt lên trên trái tim mình, cau mày, “Nơi này chính là vĩnh sinh, tôi thử qua rất nhiều loại biện pháp cũng chưa có cách nào tử vong, không bằng Khuynh Thành giúp tôi đề ra chủ ý, làm sao mới có thể làm tôi chết được không?”

“Không phải, Tiểu Minh , anh hiểu lầm, em không có muốn giết anh, thật sự không có!” cô dùng sức rút tay lùi về phía sau, sốt ruột giải thích, sợ hắn hiểu lầm.

Khôi Minh cười, chậm rãi buông tay cô ra.

“Cho dù em muốn giết tôi, về tình cảm cũng có thể tha thứ, chết ở trong tay em, đáng giá.”

Mấy ngày gần đây, nội chiến tộc quỷ hút máu càng nghiêm trọng, người muốn làm phản đều bị hắn giết hết, trong tộc vốn chỉ còn lại 300 quỷ hút máu, bị giết chỉ còn lại hơn 200.

Từ trước đến nay hắn đã không thèm để ý tướng lại của tộc quỷ hút máu, dù sao cũng không phải thứ tốt gì, sinh sản ra đời sau thì có điểm tốt gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận