Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh kêu lên một tiếng, tay trái thô bạo lặp lại động tác trên dưới, dưới đáy dương vật màu nâu còn chôn giấu khu rừng đen nồng đậm, tăng tới quy đầu nấm cao kiều đỏ bừng, lỗ nhỏ trên đỉnh chảy ra vài giọt chất nhầy trắng đục, thong thả chảy xuôi xuống theo quy đầu.

Khương Từ Niên thống khổ nhắm mắt lại, không ngừng mặc niệm nhanh lên, lại nhanh hơn một chút.

Anh mạnh mẽ ép bản thân mình cao trào, đến cuối cùng cả người căng chặt đến đau đớn, mới bất đắc dĩ cầm lấy tay của Lê Đông, đặt lên trên dương vật của anh, lòng bàn tay của anh bao vây lấy mu bàn tay của cô.

Còn chưa cọ vài cái, cảm giác kích thích xa lạ đã trực tiếp khiến anh phải bắn ra ngoài. Khương Từ Niên vội vàng dùng tay che lại mã mắt, để toàn bộ tinh dịch phun ra lòng bàn tay của cô.

Khương Từ Niên cong miệng, thở phì phò thật cẩn thật, nhìn thấy cô không tỉnh, mới rón ra rón rén xuống giường, chạy vào trong nhà vệ sinh.

Sau khi dùng khăn giấy tuỳ tiện lau chùi dương vật hai cái, mới ngâm khăn lông vào trong nước ấm làm ướt, quỳ xuống bên mép giường, rửa sạch tay nhỏ dính đầy dính trù dịch trắng của cô.

Ngón tay của Lê Đông tinh tế mềm mại, đầu ngón tay ửng đỏ, phát ra ánh sáng dưới ánh sáng, tinh dịch dính ở trên đầu ngón tay, bàn tay ngọc ngà bị làm dơ bẩn, như tiết nhục.

Khương Từ Niên lau chùi rất nhiều lần, lại dùng xà phòng thơm triệt tiêu mùi hương, xác nhận cô không thể ngửi ra được mùi tinh dịch mới dám thả lỏng.

Vì để có thể có được hảo cảm của Lê Đông, lúc nào anh cũng phải thật cẩn thận không làm chuyện gì để cô chán ghét.

Ngược lại Khương Từ Niên còn có chút hưởng thụ, cảm giác khom lưng uốn gối xuống hầu hạ cô, giống như là anh đang cuồng ngược, chỉ cần Lê Đông liếc mắt nhìn anh nhiều thêm một cái, anh cũng cảm thấy đó là một loại ban ân.

Ba ngày thi đại học, mỗi ngày Khương Từ Niên đều lái xe đưa đón cô đến trường thi, trước hai ngày, cô lên xe, bắt đầu mã bất đình đề mà ôn tập môn tiếp theo.

Khương Từ Niên đem mở hợp cơm ra, một bên đú cô ăn, cẩn thận nhìn tốc độ ăn cơm của cô, phát hiện thay đổi chậm lại, ngay cả vội vàng đưa ly nước đến bên miệng của cô.

Anh chịu thương chịu khó làm bạn trai tri kỷ.

Kỳ thi kết thúc, Lê Đông dỡ năm dây thần kinh căng chặt xuống, kiệt sức dựa vào ghế xe, nhắm mắt lại.

“Anh đã đặt nhà hàng rồi, chúc mừng em thuận lợi thi xong.”

“Không cần.”

Mắt thường cũng có thể thấy nụ cười của Khương Từ Niên trở nên cô đơn.

Lê Đông nhìn ngoài cửa sổ, hên đường đều là bọn học sinh vừa thi xong, vừa nói vừa cười đi cùng với nhau đùa giỡn.

“Em muốn ăn bánh mì.”

“Được, em muốn ăn khẩu vị gì?”

“Cái gì cũng được.”

Trong lòng Lê Đông vắng vẻ, nhớ lại cuộc sống ăn không đủ no lúc trước, cầm số tiền tiêu vặt không nhiều lắm mà túng quẫn độ sinh sống, thế nhưng cảm thấy có chút hoài niệm.

Khương Từ Niên ngừng xe ở cửa một cửa hàng tiện lợi, Lê Đông nhìn bên ngoài cửa sổ đến phát ngốc, ngón tay nhàm chán mà thủ sẵn then cửa tay.

Anh đã khoá trái cửa xe lại, không có chìa khoá xe của anh sẽ không thể mở ra từ bên trong.

Cửa hàng tiện lợi ở bên cạnh, thang lầu đi thông giữa hai tiệm net, có một người bị ném xuống.

Hai người đàn ông đã đem người đàn ông gạt ngã ở trên bồn hoa ở bồn hoa ven đường, hùng hổ chỉ vào anh ta, nói cái gì đó.

Cách âm ở bên trong xe quá tốt, Lê Đông không nghe được, nhìn thấy bộ dáng người đàn ông ngã ở trên mặt đất có chút quen thuộc, cô dựa vào cửa kính, muốn tiến lên, muốn nhìn rõ ràng.

Khương Từ Niên cầm túi mua hàng từ cửa hàng điện lợi ra ngoài, cảm ứng của kính tự động mở hai bên cửa ra, âm hưởng hoang nghênh đã ghét còn chưa rơi xuống, đã nghe thấy âm thanh ẩu đả bên kia truyền đến.

Hai người đứng giữa không ngừng nâng chân lên đáng lên trên người của anh ta, người đàn ông cuộn tròn lại ôm đầu lăn lộn, bị một chân đá tới bên bồn hoa, sau lưng chạm tàn nhẫn một chút, phát ra tiếng kêu bi thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận