Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm nay, Mộc Trạch Tê ôm con, đang định xuống tầng thì đã thấy vài người không quen đến chơi nhà họ Nghiêm. cô liền lập tức lùi lại.
Thấy thím Lý, Mộc Trạch Tê kéo thím lại hỏi: “Có việc gì ạ? Sao có nhiều khách đến thế?”
“Mợ chủ, đó là dì Phương Đồng, em gái bên nhà mẹ đẻ của bà chủ, hình như vừa đi du lịch về nên đến thăm bà chủ.”
Dì Phương Đồng? Mộc Trạch Tê biết cái tên này, lúc nhỏ, Mộc Trạch Tê đến nhà Nghiêm Kỷ có gặp.
Phương Đồng đứng ở vườn hoa xem xe của mình, thấy Mộc Trạch Tê ôm đứa bé tới, ngây người một lúc mới nhớ ra Mộc Trạch Tê là ai.
“Chào dì Phương Đồng.” Mộc Trạch tê cười dịu dàng, chủ động chào hỏi.
Đầu Phương Đồng còn đang choáng váng: “Bé Tê!”
Phương Đồng thường đi khắp nơi, lúc nhận được tin mình có cháu ngoại, đứa cháu Nghiêm Kỷ của mình đã có con thì cũng ngây ra như thế.
Vì ở khá xa nên bà không thể về kịp tham gia tiệc thôi nôi của bé được.
Người phụ nữ mà cháu trai Nghiêm Kỷ nuôi ở bên ngoài, con dâu và chắt mà nhà họ Nghiêm luôn che giấu lại là bé Tê?
Phương Đồng là chị em cách Phương Hoa Dung mười mấy tuổi, Phương Đồng lại là người hoạt bát sáng sủa, tính tình trẻ con, thường hay chơi với bọn nhóc.
Đương nhiên bà cũng biết được đứa cháu Nghiêm Kỷ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, giả vờ ôn hòa nhưng lòng dạ đen tối là một đứa xấu xa.
Bà còn nhớ Mộc Trạch Tê, là cô gái nhỏ mà Nghiêm Kỷ nhà mình có lòng dạ đen tối thích bắt nạt, lại còn ngang ngược chiếm lấy.
Lúc trước khi cô nhóc dụ cậu chủ nhà họ Lý tên Lý Thuần hái hoa anh túc đỏ của Nghiêm Kỷ, khuôn mặt nhỏ của Nghiêm Kỷ xị ra, vô cùng tức giận, lại còn phụng phịu.
Cô nhóc còn nhỏ nhưng tâm tư nhạy cảm nhận ra được, liền rơi nước mắt đi tìm mình thú tội nói không nên hái hoa của Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ đâu có giận vì hoa bị hái, chỉ giận vì bé Tê nói ngon ngọt dụ bé trai khác mà thôi.
Cô nhóc xinh đẹp đáng yêu, thân là dì đương nhiên Phương Đồng xung phong nhận làm người hòa giải, cái kiểu người ba phải ấy.
Thành công làm Nghiêm Kỷ càng giận hơn, sách cũng chẳng đọc, lúc đó Phương Đồng cười rất vui.
Ham muốn độc chiếm của Nghiêm Kỷ không hổ là con của chị và anh rể.
Nhiều năm rồi không gặp bé Tê, cháu trai Nghiêm Kỷ của mình cũng lớn hơn, trầm tĩnh hơn, hai người như chưa từng gặp nhau.
Không ngờ! Bé Tê vẫn không thoát được ma chưởng của cháu trai mình!
“Dì còn nghĩ là ai lại nhảy vào hố chứ. Quả nhiên bé Tê vẫn không thoát được, dính phải cháu trai xấu xa của dì rồi!”
Mộc Trạch Tê???
Phương Đồng ôm cháu ngoại của mình cười vui vẻ, chị gái mình tuổi còn trẻ đã lên chức bà nội, mình cũng trở thành bà dì rồi.
Phương Đồng còn khá trẻ, tính tình hiếu động, hoàn toàn không giống Phương Hoa Dung.
Không có người lớn ở đây nên Phương Đồng chủ động bắt chuyện với Mộc Trạch Tê, nghe ngóng xem cô và Nghiêm Kỷ có chuyện gì, thấy Mộc Trạch Tê không muốn nói nhiều cũng không ép.
Biết là sẽ không tốt mà, năm đó chị mình khóc thế nào Phương Đồng vẫn còn nhớ. Nhà giàu có những việc khó mà làm rõ được, Phương Đồng không có đầu óc đó.
Bà cũng không hỏi nữa mà nói chuyện khác với Mộc Trạch Tê, được một lúc bắt đầu sôi nổi hẳn lên.
Mấy năm nay Mộc Trạch Tê ít gặp người ngoài, gặp dì Phương Đồng là người thích nói chuyện, lại đi du lịch khắp nơi hiểu biết nhiều nên nói chuyện cực kỳ vui vẻ.
Dì Phương Đồng nói về những điều mắt thấy tai nghe khi đi du lịch, những sáng tác văn học, Mộc Trạch Tê nghe đến sung sướng.
Phương Đồng như gặp được tri âm, kéo Mộc Trạch Tê nói chuyện không dứt, nói từ ngoài vườn hoa vào đến bàn ăn rồi ra đến phòng khách.
Phương Hoa Dung không nhịn được phải nói em gái.
Lúc Phương Hoa Dung nói Phương Đồng không nghề nghiệp, Phương Đồng đã quen chỉ cười ha ha, thừa nhận mình không gánh vác được chuyện của dòng họ.
Phương Hoa Dung còn muốn nói tiếp nữa, Phương Đồng đã hỏi thẳng: “Vậy chị với anh rể em thế nào? Cháu cũng có rồi, mà vẫn còn cãi nhau à?”
Phương Hoa Dung không nói nữa, cũng không để ý đến bà ấy.
Sau đó Phương Đồng tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất với Mộc Trạch Tê.
Sắp hai mươi ngày rồi mà Nghiêm Kỷ vẫn chưa về. Tin tức truyền về, vì tình hình đặc thù nên phải vào sâu trong núi, phải ở thêm một tuần nữa.
Mà dì Phương Đồng cũng chuẩn bị xuất phát rồi.
Mộc Trạch Tê thấy hơi mất mát, luyến tiếc tiễn bà đi.
Phương Đồng hỏi Mộc Trạch Tê: “Có muốn đi cùng dì không? Đi phượt một chuyến?”
Mộc Trạch Tê vừa nghe đã động lòng, cực kỳ kích động, nhưng nghĩ kỹ lại vẫn dằn kích động xuống.
Nghiêm Kỷ không cho mình ra ngoài, vệ sĩ bảo vệ nhà họ Nghiêm cũng rất đề phòng.
Phương Đồng nói có một hoạt động tới khu dân cư trong núi sát biên giới, nằm ở một thành phố cạnh thành phố Z.
Đoạn đường đến đó phong cảnh cực kỳ đẹp, ráng chiều lúc mặt trời lặn đẹp ngây người, cực kỳ đáng để đi phượt rồi ngắm một lần.
Bà tham gia vào một hội những người thích du lịch vòng quanh thế giới hoặc là người du lịch thích văn học.
Người viết văn luôn mang theo sự lãng mạn khó hiểu, hoặc nói khác đi là mạch não khác người.
Buổi tụ hội không kêu gọi tổ chức, chỉ là tự phát, tụ tập vào ngày X tháng X, đến được bao nhiêu người thì đến.
Nói đến đây, Phương Đồng lại nói: “Tê Tê này, năm ngoái dì đi có biết một cô gái xấp xỉ tuổi cháu thích đi du lịch vòng quanh thế giới trông rất giống cháu.”
Trong lòng Mộc Trạch Tê chấn động, cô cảm giác đó có thể là La Nam Nam, vội hỏi tên cô gái đó là gì.
Phương Đồng nói không biết tên, các tác giả ở đó đều dùng bút danh để liên hệ.
“Bút danh rất kỳ lạ, tên là hệ thống Con Mẹ Nó.”
Đầu Mộc Trạch Tê lập tức bùng nổ, vội vàng hỏi kỹ tình hình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận