Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vị của lá bùa thật khó diễn tả, may mắn là ngoài việc khó uống ra, tạm thời chưa có tác dụng phụ nào. Bị hai người đàn ông ghì chặt, Khương Ly quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì bị sặc, cổ áo ướt đẫm, trông cô yếu ớt đến mức không ai đề phòng, hai người đàn ông liền buông tay để cô nằm sõng soài trên mặt đất.
“A Diêm sống thì cô mới sống, nếu không…”
Chu Hỉ Văn đứng im tại chỗ, nhìn Khương Ly như nhìn một món hàng có giá trị, giọng nói âm u mang theo sự tàn độc khó lường.
Nếu không thì sao? Biến cô thành như Mai Huyên sao?
Khương Ly ho khan, cổ họng toàn mùi giấy bùa cháy khét, cũng hiểu được Mai Huyên đã phải trải qua điều gì.
Chẳng mấy chốc, cô đã bị đưa ra khỏi phòng.
Đêm khuya, bóng tối tĩnh mịch bao phủ ngôi làng trên núi.
Nhà họ Chu đang có tang sự là nơi duy nhất sáng đèn, quan tài của Cảnh Diêm không biết từ lúc nào đã được đặt giữa sân, trên bàn thờ phía trước chỉ có bài vị, kỳ lạ là hai bên lại thắp nến đỏ, ánh sáng đỏ rọi vào tấm bài vị gỗ đen.
Chữ “奠” (điện) được viết bằng mực tàu trên tờ giấy trắng đã bị lật ngược lại, mặt trên không biết được viết bằng thứ gì thành một chữ “Hỉ” đỏ như máu, loang lổ như máu đang chảy xuống.
Xung quanh có rất nhiều người, ai nấy đều mặc đồ đen, bên hông thắt dải vải trắng đỏ xen kẽ, họ mặt không cảm xúc, tay cầm nến hai màu.
Trái trắng phải đỏ, lớn diện cho nam trái nữ phải.
Khương Ly vội vàng nhìn xung quanh, vô số ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm về phía cô khiến da đầu cô tê dại.
Họ muốn hồi sinh Cảnh Diêm đã chết, Khương Ly không hề bất ngờ, dù sao nhiệm vụ của cô cũng là vậy, nhưng cô có chút sợ hãi không biết họ sẽ dùng phương pháp kỳ quái nào.
Trông giống như đang chuẩn bị minh hôn, Khương Ly trực giác cảm thấy xác suất thành công có lẽ không cao.
“Sinh thần bát tự của cô, nói đi.”
Giọng nói già nua của bà đồng đột nhiên vang lên bên tai, Khương Ly định nói bừa, nhưng đến khi mở miệng lại nói ra ngày sinh tháng đẻ thật của mình, thậm chí còn chi tiết hơn.
Trong lòng chùng xuống, Khương Ly cảm thấy lạnh toát, cô mơ hồ cảm nhận được một thế lực vô hình đang âm thầm điều khiển hành vi của mình.
Không ổn! Là nước bùa đó?!
Cô trơ mắt nhìn bà đồng không chút do dự viết ngày sinh không hề trùng khớp với thời lớn này của cô lên một bài vị mới, sau đó đặt nó vào giữa những ngọn nến đỏ, sát cạnh bài vị của Cảnh Diêm.
Khương Ly không ngờ mình còn sống mà đã được thấy bài vị của chính mình, khóe miệng giật giật, đây là muốn sánh vai cùng nhau lên trời sao?
“Đi thôi, qua đó đi.”
Vừa dứt lời, Khương Ly đang rối bời trong lòng như con rối gỗ bị giật dây, ngoan ngoãn đứng dậy, từng bước đi về phía quan tài.
Cô không ngờ ở thời lớn này, một bà lão ở nông thôn lại thực sự biết những thứ này, thật phi khoa học!
Xung quanh yên tĩnh như không có người sống, gió đêm lạnh lẽo thổi qua bắp chân trần của Khương Ly khiến cô run rẩy, nhưng không thể dừng lại.
Nắp quan tài màu đen được mở ra, bà đồng cầm nến đỏ bước đến gần.
Dưới ánh nến đỏ, Khương Ly cuối cùng cũng nhìn thấy Cảnh Diêm ——
Anh như đang ngủ say trong quan tài, khuôn mặt hoàn mỹ không chút huyết sắc, nhợt nhạt xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền không còn vẻ dịu dàng dành riêng cho cô ngày nào, sống mũi cao thẳng, khóe miệng lạnh lùng nghiêm nghị.
Khương Ly căng thẳng, thấy Cảnh Diêm trông trẻ hơn so với lần chơi trước, tuy rằng đã ngâm nước một đêm nhưng may mắn là không bị biến dạng, vẫn đẹp không tì vết.
Không biết tại sao, mũi cô cay cay, nhìn thấy anh như vậy, cô lại muốn khóc.
Không thể nói, cũng không thể cử động, Khương Ly đứng bên quan tài, cảm xúc lẫn lộn nhìn về phía bà đồng.
Càng nhiều ánh nến đỏ trắng bao quanh, trong đám đông còn có Khúc An Nguyên và Chu Mẫn, Lam Lam ngồi xổm bên cửa sổ lo lắng đến mức tay cầm thuốc đổ đầy mồ hôi lạnh.
Sau đó, cô thấy có người bế Khương Ly không chút phản kháng lên, đặt thẳng vào trong quan tài!
Phải làm sao bây giờ —— uống thuốc ngay bây giờ rồi xông ra? Hay là đợi thêm chút nữa?
Không nhận được tín hiệu của Khương Ly, Lam Lam vô cùng khâm phục sự dũng cảm của Khương Tiểu Ly nhà mình, không ngờ cô ấy vì hoàn thành nhiệm vụ mà hy sinh lớn đến vậy, thậm chí còn nằm cùng người chết, vẫn tiếp tục kiên trì!
Lam Lam cảm động che miệng, nước mắt sắp rơi xuống, rồi quyết định đợi thêm chút nữa.
Còn Khương Ly nằm trong quan tài không nói nên lời, nước mắt thật sự rơi xuống khi mặt cô áp vào vai Cảnh Diêm.
Nhìn bọn họ dùng dây thừng đỏ nhuốm máu gà, buộc tay phải của cô với tay trái của Cảnh Diêm, hai chân cũng bị trói chặt lại.
Bà đồng bên ngoài cầm ba nén hương đi vòng quanh quan tài, miệng lẩm bẩm bài khóc kỳ quái, làn khói trắng lượn lờ chưa tan, nắp quan tài bắt đầu được đẩy lên.
Bên cạnh là thi thể lạnh lẽo, ánh sáng phía trên ngày càng ít, tầm nhìn dần bị nắp quan tài che khuất… Khương Ly cảm thấy mình sắp ngạt thở!
Khi nắp quan tài hoàn toàn đóng lại, thế giới của cô chỉ còn lại bóng tối tĩnh mịch.
Bây giờ, cô có hai lựa chọn ——
Một là tự nguyện hoàn thành nhiệm vụ, hai là bị ép buộc hoàn thành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận