Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc đèn lồng thỏ còn chưa được thả ra, tiểu cô nương đã bị mẫu thân lôi đi, Yến Tuyền cầm chiếc đèn lồng thỏ thở dài. Những thẻ tre cũng đã được kiểm kê xong, chiếc đèn lồng lớn nhất đoạt giải được mười người khiêng đi ngang qua, Yến Tuyền cúi đầu nhìn chiếc đèn lồng thỏ trong tay, thầm nghĩ chiếc đèn lồng thỏ này mới là chiếc đèn đẹp nhất của ngày hôm nay, nhưng đáng tiếc là ngoại trừ bọn họ, không ai cảm nhận được điều ấy.
Khi chiếc đèn lồng khổng lồ rời đi, hội đèn lồng cũng coi như đến hồi kết, sau màn bắn pháo hoa, mọi người cũng lần lượt trở về nhà.
Yến Tuyền và những người khác cũng đi theo đám đông trở về tửu lầu, hội ngộ với di mẫu.
Cả gia đình Nhị biểu ca đã về, Tam biểu ca và Trăn tỷ nhi vẫn chưa về nên mọi người cùng đợi bọn họ thêm một lát.
Chẳng bao lâu, Tống Thanh Vân cõng Trăn tỷ nhi trên lưng trở về, Trăn tỷ nhi ngủ say trên lưng phụ thân, trong tay còn nắm chặt chiếc đèn lồng thỏ đã tắt.
Tống Thanh Dương giúp y đỡ Trăn tỷ nhi từ trên lưng xuống, muốn bỏ chiếc đèn lồng trong tay Trăn tỷ nhi ra thì Tống Thanh Dương phát hiện sắc mặt của Trăn tỷ nhi hơi tối lại, đặc biệt là ở xung quanh ấn đường, một luồng không khí đen vây quanh cổ.
Trải qua bao nhiêu chuyện linh dị quỷ quái như vậy, Tống Thanh Dương vừa nhìn là biết có chuyện gì đó không ổn, đưa tay xoa bóp ấn đường của Trăn tỷ nhi.
Sau khi được hắn xoa bóp, hắc khí dần tản ra, sắc mặt của Trăn tỷ nhi trông cũng khá hơn, nhưng không được bao lâu thì hắc khí lại tụ lại ở ấn đường giữa hai hàng lông mày.
“Tam đệ, Trăn tỷ nhi bắt đầu ngủ từ lúc nào?” Tống Thanh Dương bình tĩnh dò hỏi, sợ rằng nếu như trực tiếp nói ra sẽ khiến cho mẫu thân và những người khác lo lắng.
“Lúc về tửu lầu thì tinh thần vẫn còn phấn khởi, chơi với chiếc đèn lồng thỏ mãi không chịu buông, cho đến khi đi trên đường gặp một lão trượng mượn dầu thắp đèn, con bé tốt bụng nên nhiệt tình đổ hết dầu trong đèn của mình cho lão trượng đó. Đèn lồng tắt nên con bé cũng không chơi nữa, để ta cõng trên lưng, được một lát thì ngủ mất.”
Dầu thắp đèn… Tống Thanh Dương nhìn chiếc đèn lồng thỏ trong tay tiểu cô nương, bên trong rõ ràng là ngọn nến, lấy đâu ra dầu thắp!
Tống Thanh Dương thả tay tiểu cô nương ra, đưa chiếc đèn lồng trong tay cô bé cho Yến Tuyền, nói: “Biểu muội cầm chiếc đèn lồng thỏ này đi.”
Tống Thanh Dương vừa nói, ánh mắt vừa ra hiệu cho Yến Tuyền nhìn vào bên trong chiếc đèn lồng.
Yến Tuyền nhìn thấy ngọn nến cũng rất ngạc nhiên, nàng nhợt nghĩ tới điều gì đó, bình thường người ta chơi đèn lồng đều dùng nến để thắp sáng, dầu thắp dễ tràn ra ngoài gây hoả hoạn. Nghe Tam biểu ca nói vậy, chắc hẳn y cũng đã bị lão trượng kia làm cho mê sảng.
Tống Thanh Dương không nhìn thấy quỷ, không soi được yêu, chỉ có thể xem được tà thuật hay tà vật, Trăn tỷ nhi có lẽ đã trúng phải tà thuật.
Hai người trong lòng đều ngầm hiểu nhưng không ai nói gì, muốn giấu mọi người tự mình giải quyết, thế nhưng còn chưa kịp bàn bạc thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, người tới là thị vệ bên cạnh Cảnh Vương.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương liếc nhìn nhau một cái, trong lòng cũng đã đoán được lớn khái, Tống Thanh Dương ngăn thị vệ lại, nói: “Có chuyện gì ra ngoài rồi nói.”
Tống Thanh Dương giao Trăn tỷ nhi cho tam đệ rồi cùng thị vệ đi ra ngoài, để bọn họ nghĩ rằng Cảnh Vương tới đây để tìm hắn, cần bàn chuyện chính sự đương triều.
“Cảnh Vương có ý gì đây?” Tống Thanh Dương khó chịu hỏi thị vệ: “Tiểu chất nữ của ta đắc tội gì với lão nhân gia đó rồi?”
“Khởi bẩm Quốc công gia, Trăn tiểu thư chưa từng đắc tội với Cảnh Vương, chỉ là Cảnh Vương có việc muốn nhờ Yến tiểu thư giúp đỡ, nhưng lại sợ mọi người không đồng ý nên mới phải dùng tới hạ sách này.”
Thị vệ ra vẻ uy hiếp, đe doạ Tống Thanh Dương không được tức giận, nếu không vì sợ sẽ gây ra động tĩnh lớn để mẫu thân nghe được, thế nào hắn cũng sẽ cho hắn ta biết mặt.
“Có chuyện gì? Tại sao nhất định muốn Yến Tuyền phải đi?”
“Quốc công gia đã từng nghe qua hạt cải nạp tu di* chưa ạ? Cảnh Vương có một bảo vật, gọi là Quỷ giới, Quỷ giới có kích thước bằng hạt vừng nhưng bên trong lại chứa đựng vô vàn thế giới, cất giấu vô số ác quỷ, vô vàn bảo vật, kể cả loại thuốc trường sinh bất lão trong truyền thuyết cũng được giấu ở trong đó. Yến tiểu thư có thể một mình tiến vào Kính Thành mà không bị tổn hại gì, ắt hẳn cũng có thể lấy được thuốc trường sinh bất lão từ Quỷ giới.”
*Hạt cải nạp tu di: Hạt cải rất nhỏ, tu di rất lớn. Nơi thế giới tương đối, tu di nạp hạt cải thì được, hạt cải nạp tu di thì không được. Nhưng nếu vào thế giới tuyệt đối thì lớn nhỏ có thể dung nạp lẫn nhau. Đây chứng tỏ sau khi ngộ rồi thì chẳng phân biệt tương đối nữa. (Theo từ điển Phật học)
Thị vệ nói xong, thấy hắn vẫn chưa chịu thỏa hiệp, bèn nói tiếp: “Quốc công gia yên tâm, Cảnh Vương sẽ không để Yến tiểu thư đi một mình đâu, còn có rất nhiều tôn sư tài giỏi đi cùng.”
“Bọn họ đều đi cả, tại sao không cần đến ta đi?”
“Không dám ạ, ngài là người được Hoàng thượng trọng dụng, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
“Chuyện này ta không làm chủ được, ngày mai ta sẽ bảo Yến Tuyền trả lời Cảnh Vương.”
Tống Thanh Dương không vạch trần hắn ta ngay tại chỗ, chỉ nghĩ hôm nay vừa hay đúng dịp trăng tròn, thử đến chợ quỷ một chuyến xem sao, biết đâu lại có thể tìm được người chữa khỏi cho Trăn tỷ nhi.
“Dạ được, vậy sớm ngày mai ta sẽ quay lại đón Yến tiểu thư.”
Tên thị vệ có vẻ chắc chắn rằng Yến Tuyền nhất định sẽ đồng ý.
Khi tất cả mọi người trở về nhà, Tống Thanh Dương nói cho Yến Tuyền biết tình hình của Trăn tỷ nhi, hai người bí mật bế Trăn tỷ nhi ra khỏi phòng và đưa cô bé tới chợ quỷ.
Vấn Thiên Cơ vừa nhìn đã phán: “Tiểu cô nương này bị người ta mượn mạng rồi.”
Tống Thanh Dương nhanh chóng nói ra chuyện lão trượng mượn dầu thắp đèn cho hắn ta biết.
“Thế thì đúng rồi, dầu hết thì đèn cạn, người chết cũng như đèn tắt, dầu trong đèn chính là mạng sống. Tiểu cô nương đã trao mạng sống của mình cho người ta rồi.”
“Có cách nào giải quyết chuyện này không?”
“Cho người ta thì thành đồ của người ta rồi, muốn lấy lại thì trừ khi người ta chịu đưa.”
Yến Tuyền trầm ngâm một hồi rồi hỏi: “Ngươi có biết Quỷ giới không?”
“Đã từng nghe qua, Tây Thương quốc có cất giấu một bảo vật tên là Quỷ giới. Hạt cải nạp tu di, Quỷ giới tàng vạn quỷ, bên trong có mười tám tầng, mỗi tầng là một địa ngục, là nơi chỉ có cái chết không có sự sống, một đi không trở lại.”
“Nghe có vẻ như có liên quan đến mười tám tầng địa ngục.”
“Hạt cải nạp tu di vốn là cách gọi của Phật giáo, mười tám tầng địa ngục cũng là do Phật giáo gọi tên, hai cái này có liên hệ với nhau cũng là chuyện bình thường.”
Thấy bọn họ tò mò, Vấn Thiên Cơ kể cho bọn họ nghe về mười tám tầng địa ngục: “Tầng thứ nhất là địa ngục rút lưỡi, những kẻ gieo rắc bất hoà, châm ngòi ly gián, nói dối hại người, sau khi chết sẽ xuống địa ngục rút lưỡi. Tầng thứ hai là địa ngục dao kéo, xúi giục quả phụ tái giá hoặc người giúp quả phụ giật dây bắc cầu gả đi, sau khi chết sẽ xuống địa ngục dao kéo…”
“Hoang đường!” Vấn Thiên Cơ vừa mới nói đến địa ngục dao kéo, Yến Tuyền đã cắt ngang: “Dựa vào đâu mà không cho quả phụ tái giá? Nam nhân góa vợ cưới thêm thê tử sao không bị rớt xuống địa ngục dao kéo đi? Nhân gian đã không công bằng rồi, chẳng lẽ địa ngục cũng không công bằng luôn sao?”
Câu hỏi của Yến Tuyền khiến Vấn Thiên Cơ ngây người: “Trong Kinh Phật viết như vậy, mọi người cũng đều nói như vậy, ngươi hỏi ta, ta cũng không biết.”
“Phật nói chúng sinh bình đẳng, chẳng nhẽ quả phụ không phải chúng sinh, nữ nhân không phải chúng sinh?” Yến Tuyền cảm thấy khó hiểu.
“Ngươi không hiểu, ta cũng không hiểu, ngươi hỏi câu khác đi.”
Yến Tuyền suy nghĩ một chút rồi nói với Tống Thanh Dương: “Biểu ca, ta có vài câu hỏi muốn hỏi riêng hắn ta, huynh ở bên kia đợi ta một chút nhé.”
Tống Thanh Dương không biết có chuyện gì mà mình không được nghe, nhưng nàng đã yêu cầu như vậy thì chắc hắn nàng có lý do riêng, hắn cũng không hỏi gì thêm mà đứng sang một bên.
Chiếc ô đỏ được mở ra, Yến Tuyền hỏi Vấn Thiên Cơ: “Trước đây ngươi từng suy đoán rằng Tống Thanh Dương là lớn thần thượng cổ chuyển kiếp, vậy tại sao Cảnh Vương lại không để huynh ấy vào trong mà lại muốn ta vào?”
“Ngươi quên trước đây ta đã từng nói gì rồi à? Tĩnh Quốc công cho dù có là thần thì chuyến này tới trần gian cũng là để kiểm tra thiện và ác của người đời, phò tá Đế vương, cứu nhân độ thế. Quan sát hắn ở kiếp này, hơn nửa thời gian là ở vùng biên cương dẹp loạn, Cảnh Vương nếu như động đến hắn, giang sơn sẽ giao động đổi chủ, Cảnh Vương cũng theo đó mà thất thế, một khi Cảnh Vương vô quyền vô thế, trường sinh bất lão chính là cực hình.”
Chưa kể thần tiên hạ phàm đều sẽ bị phong ấn tất cả những ký ức khi thành thần, cho dù tu sĩ có nhìn ra thì cũng không được phép vạch trần. Một khi hắn nhớ ra được thân phận của mình, hắn sẽ rời khỏi nhân thế, ai cố tình phá hỏng chuyến đi lần này của hắn sẽ bị hắn trừng phạt vĩnh viễn. Nếu như hắn vào Quỷ giới mà giác ngộ, thuốc trường sinh bất lão rơi vào tay hắn, Cảnh Vương chỉ là một phàm nhân, dù có bản lĩnh đến đâu cũng không thể lấy thuốc từ tay hắn được.”
“Thì ra là như vậy, chẳng trách lúc đó vu y cũng không vạch trần huynh ấy.”
“Nếu như ta biết ngươi là Yến Tuyền, dù có thế nào ta cũng nhất định sẽ không nói chuyện này cho ngươi biết.” Vấn Thiên Cơ thở dài, lần trước Yến Tuyền nữ cải nam trang, hắn ta không phát hiện ra nên vô tình để lộ, nếu vì lý do này mà thân phận Tống Thanh Dương bị bại lộ thì hắn chính là người đắc tội.
“Ngươi nói ta là Điểu quan dưới trướng của huynh ấy, nhưng ta cũng là thần không phải sao? Tại sao Cảnh Vương không sợ ta?”
“Thần bị lịch kiếp thì không còn là thần nữa, hiện giờ ngươi còn tái nhập Đạo giáo, lại còn được Tĩnh Quốc công độ, cơ duyên lớn, vận may tốt, đúng là rất biết cách lợi dụng thời điểm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận