Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Di a!” Tiêu Trúc Vũ chống đỡ ngực hắn thân thể như hỏng mất đột nhiên kẹp chặt, hắn trực tiếp phun ra, những tinh dịch rót vào bên trong âm đạo còn chưa đầy dâm thủy , thật lâu không còn sớm tiết nhanh như vậy, cây nam căn uy nghiêm lại đánh mất uy phong ở trong âm đạo chặt chẽ.

Không biết là nhiệt khí hay là xấu hổ giận dữ, hắn đỏ mặt, tròng mắt như tích nước, mắt trông mong nhìn cô.

“Tiêu Tiêu, anh bắn, thật ướt, anh bắn quá nhanh, như vậy có làm em thoải mái hay không.”

“Không thoải mái, ô tôi không thoải mái!” Tiêu Trúc Vũ không nín được mà khóc lớn, cánh tay chống lên sàn gạch men sứ ,dùng sức rút ra thân thể của mình ra từ dưới người hắn, cô trần như nhộng, lật qua quỳ gối trên sàn, hướng về phía cửa bò đi.

Ngón tay có khớp xương rõ ràng bao bọc lấy mắt cá chân non mịn , đem cô kéo về dưới thân kéo hắn: “Di nha!”Đang quỳ bò trên mặt đất bị hắn kéo mà nằm sấp xuống, thân mình thẳng tắp bị kéo về phía sau , tay còn vươn ra hướng về phía cửa khát vọng duỗi dài.

Lâm Quả lần thứ ba vào phòng kiểm tra thì mới nhìn thấy cô.

“Cô đi đâu, tôi vẫn luôn ở trong hoa viên tìm cô.”

Tiêu Trúc Vũ nằm nghiêng ở trên giường bệnh, thanh âm rầu rĩ không vui: “Ở phòng vệ sinh.”

“Tôi gọi cô không nghe thấy sao?”

Cô— ừ— một tiếng, Lâm Quả nhìn trong phòng, như muốn tìm thứ gì đó.

“Tên kia cư nhiên không ở đây, thật lạ, trước kia một tấc cũng không rời thử ở mép giường cô, cậu ta đi đâu rồi?”

“Không biết.”

Tiếng cười của hắn có chút bất đắt dĩ: “Xem ra cô không quá muốn cùng tôi nói chuyện, nếu vậy, tôi đi trước , có chuyện gì thì ấn chuông.”

“Được.” cô không phải không muốn cùng hắn nói chuyện nhưng cô sợ mình sẽ lỡ miệng nhắc đến chuyện lúc nãy, xuất phát từ tâm tư áy náy , còn nói thêm: “Lâm Quả bác sĩ , hẹn gặp lại.”

Sau khi hắn đi, Tiêu Trúc Vũ lại từ trên giường bò dậy, đỡ mép giường thật cẩn thận xuống giường, cố nén cảm giác chân đau nhức, đi vào trong phòng tắm .

Đem khăn lông tẩm nước, ngồi ở trên ghế nhỏ cởi quần, lại tức đem khăn lau lau tinh dịch trên đùi.

Lúc làm xong rõ ràng đã rửa sạch sẽ, nhưng do bắn vào quá sâu không chịu chảy ra, lại moi bên trong cũng không ra, chỉ có thể cách một chút lại đi vào phòng về sinh chùi đi, tinh dịch chảy xuống trên đùi, tinh dịch từng khối từng khổi chảy xuống làn da bị ngón tay cào vừa hồng lại vừa sưng.

Khăn lông lau thế nào cũng không hết, cô gấp đến độ khóc lên, cái miệng nhỏ gào lên ồn ào, sức lực dùng càng lúc càng lớn, làn da truyền đến cảm giác đau đớn làm cô khó chịu đến dậm chân.

Bạch Dương ở trong đình hoa viên ngồi nửa giờ, lại đẩy xe lăn về phòng bệnh của cô , vẻ mặt áy náy nói với cô: “Tiêu Trúc Vũ, anh không tìm được thuốc tránh thai, bệnh viện này không bán.”

Là hắn căn bản không hỏi.

Cô nằm trên giường nhắm hai mắt không rên một tiếng, quả nhiên lại không phản ứng hắn.

“Cùng anh trò chuyện được không, bằng không anh muốn nghe tiếng em cũng chỉ có thể thao em một hồi, có phải muốn chịu thao mới bằng lòng cùng anh nói chuyện, đúng không?”

Hắn đem địa vị mình đặt nơi cao,đưa ra uy hiếp, nhưng cô vẫn như cũ không nghe vào cũng không phản ứng trả lời hắn một câu.

Bạch Dương cho rằng mình không có bất cứ dụ hoặc nào với cô, ghé vào mép giường nhìn cô dần dần đi vào giấc ngủ.

Khuôn mặt non mềm kề sát ở gối đầu, đè ép mặt thành một đoàn, lại bẹp lại nộn, nhìn thấy liền muốn hung hăng chọc vào một chọc, gương mặt này cho dù nhìn từ góc độ nào, đều mềm đến rối tinh rối mù, đáng yêu manh manh, trong đầu vừa nghĩ đến những điều này ác ma bên trong lại muốn chạy ra tới, chà đạp gương mặt này, thậm chí hắn còn muốn dẫm dưới chân, xem ngốc tử khóc lóc ăn nước mũi của mình chảy xuống.

Bạch Dương nhìn mặt cô ngây ngô cười si ngốc, từng mảng ứ thanh trên trán bị tự mình hại mình ra , vô cùng thê thảm làm cho người ta sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận