Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hợp tình hợp lý?” Diêu Ngân Linh lại kích động, hai tay đập mạnh xuống bàn, “Anh, anh muốn làm em tức chết mới thôi đúng không? Em nói cho anh biết, cái nhà này có cô ta thì không có em, có em thì không có cô ta! Nếu anh dám đưa cô ta tới, hôm đó em sẽ không xuất hiện ở tiệc thọ nữa!”

“Ngân Linh, em có thể bớt vô lý đi được không?” Diêu Chấn Đình day day thái dương, cảm thấy hơi đau đầu.

Anh ta thực sự không hiểu tại sao em gái lại có ác cảm lớn đến thế với Tống Tư Ngâm, “Tư Ngâm rốt cuộc đắc tội gì em mà em lại không thể dung thứ cho cô ấy như vậy?”

“Đắc tội gì em?” Diêu Ngân Linh cười lạnh một tiếng, đáy mắt đầy vẻ giễu cợt, “Chỉ dựa vào việc cô ta bắt cá hai tay, một bên cướp đi anh trai em, bên khác còn muốn cướp luôn cả vị hôn phu của em! Lệ Quân Sâm vốn dĩ có hôn ước với em, nếu không vì cô ta, sao Lệ Quân Sâm lại hủy hôn?”

Diêu Chấn Đình nhíu chặt mày, ngữ khí trở nên nghiêm nghị: “Ngân Linh, đừng nói bậy. Hồi đó là Lệ Quân Sâm chủ động hủy hôn, không liên quan đến Tư Ngâm. Hơn nữa anh đã hỏi Tư Ngâm rồi, cô ấy luôn cố ý tránh xa Lệ Quân Sâm, là tự cậu ta cứ chủ động tìm đến cô ấy đấy.”

“Anh hỏi thì đương nhiên cô ta nói thế rồi!” Diêu Ngân Linh căn bản không tin, giọng điệu đầy vẻ khẳng định, “Anh cứ đợi mà xem, Tống Tư Ngâm tuyệt đối không đơn thuần như anh nghĩ đâu. Cô ta và Lệ Quân Sâm chắc chắn có gì đó với nhau, biết đâu đã ở bên nhau từ lâu rồi, chỉ coi anh là lốp dự phòng thôi!”

Sắc mặt Diêu Chấn Đình hoàn toàn sa sầm xuống. Bàn tay đặt dưới bàn siết càng chặt hơn, đầu ngón tay thậm chí đã hơi tê dại.

Anh ta muốn phản bác, muốn nói với Diêu Ngân Linh rằng Tống Tư Ngâm không phải hạng người như vậy, nhưng lời đến môi bỗng dưng nghẹn lại.

Anh ta nhớ lại vài ngày trước, lúc đó anh ta vô tình nhìn thấy trên màn hình điện thoại của Tống Tư Ngâm hiện lên tin nhắn của Lệ Quân Sâm.

Nội dung anh ta nhìn không rõ, nhưng ánh mắt hoảng loạn của Tống Tư Ngâm lúc đó, đến tận bây giờ anh ta vẫn nhớ như in.

Những chi tiết vốn dĩ bị anh ta cố tình lờ đi, giờ đây bị Diêu Ngân Linh vạch trần từng cái một, giống như những hạt mầm bén rễ nảy mầm trong lòng, lan tỏa một nỗi bất an âm ỉ.

Anh ta nhìn gương mặt bướng bỉnh và phẫn nộ của Diêu Ngân Linh, há miệng định nói nhưng rốt cuộc không thể thốt ra nổi một lời phản bác nào.

Ánh đèn ấm áp trên bàn ăn vẫn sáng rực, nhưng không thể soi sáng bóng tối đang bao phủ trong lòng Diêu Chấn Đình lúc này.

Miếng bò bít tết trên đĩa sứ vẫn còn bốc khói, nhưng anh ta chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ tận đáy lòng bốc lên, men theo huyết quản lan ra khắp tứ chi.

Anh ta cúi đầu nhìn miếng bít tết trong đĩa, đột nhiên không còn chút khẩu vị nào nữa.

Ánh đèn chùm pha lê rơi xuống người Tống Tư Ngâm. Chiếc váy dạ hội đuôi cá màu trắng đính những viên đá nhỏ li ti, mỗi bước đi tựa như khoác lên mình một tầng ánh trăng đang chảy.

Thế nhưng, đầu ngón tay của cô lại siết chặt.

Chiếc váy này là do Diêu Chấn Đình cố ý đặt làm riêng, kích cỡ vừa vặn như thể mọc ra từ trên người cô, nhưng nó lại khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào.

Cũng giống như mối quan hệ giữa cô và Diêu Chấn Đình, nhìn thì hoàn hảo, nhưng bên trong đã chằng chịt những vết rạn nứt.

“Ơ kìa, chẳng phải là Tống tiểu thư đó sao?” Giọng nói the thé vang lên từ phía sau.

Diêu Ngân Linh mang giày cao gót đỏ bước tới, ánh mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới đầy vẻ gai góc: “Có những người ấy mà, mặc đẹp đến mấy cũng vô dụng thôi, xuất hiện ở những nơi thế này chỉ làm cả bữa tiệc mất giá trị.”

Vài ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía này.

Má Tống Tư Ngâm nóng bừng, các ngón tay vô thức siết chặt vạt váy.

Cô biết Diêu Ngân Linh vốn không ưa mình, nhưng bị châm chọc công khai ngay tại tiệc sinh nhật của ông Diêu vẫn khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Tống Tư Ngâm lạnh lùng đáp trả: “Bộ này là do anh trai cô chọn, ý cô là mắt thẩm mỹ của anh trai mình không ra gì sao?”

Diêu Ngân Linh đang định mắng lại thì bị Diêu Chấn Đình cắt ngang.

“Ngân Linh, đừng làm loạn nữa.” Giọng Diêu Chấn Đình lạnh xuống, anh ta bước tới ôm lấy vai Tống Tư Ngâm, giọng điệu đầy vẻ bảo vệ: “Tư Ngâm là khách anh mời tới, cũng là bạn gái anh, em nói năng chú ý chừng mực một chút.”

Diêu Ngân Linh bĩu môi, giọng càng gay gắt: “Em nói sai chỗ nào? Anh tự nghĩ lại đi, sớm biết anh định cưới người có gia cảnh như thế này, hồi đó thà cưới Giang Tuyết Ngọc còn hơn! Ít ra nhà họ Giang cũng là gia đình trí thức, đâu có như cô ta…”

“Đừng nhắc đến Giang Tuyết Ngọc!” Diêu Chấn Đình chau mày ngắt lời, giọng trầm đi vài phần: “Chẳng phải anh đã nói rồi sao? Anh quên cô ấy lâu rồi.”

“Quên?” Diêu Ngân Linh cao giọng, thu hút thêm nhiều người ngoái nhìn, “Hồi đó vì cô ta mà anh uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày, ôm em khóc nói không thể sống thiếu cô ta, làm sao có chuyện nói quên là quên ngay được? Giờ tìm được một kẻ có gương mặt hơi giống là muốn dùng làm thế thân…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận