Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Đồng biết hóa ra đó là bạn thân đã lâu Mộc Trạch Tê không gặp, nhưng bà nói tiếc là không lưu số liên lạc lại nên không biết nhiều.
Hơn nữa, Phương Đồng nhớ kỹ lại, còn vỗ đầu mình một cái: “Dì lớn tuổi rồi? Không nhớ rõ lắm, ký ức không rõ ràng, hơn nữa không biết buổi tụ tập năm nay “hệ thống Con Mẹ Nó” có tham gia hay không.”
Mộc Trạch Tê dao động.
Đi phượt, tin tức của La Nam Nam, đúng lúc Nghiêm Kỷ còn chưa về. Dường như mọi thứ là ý trời đang vẫy gọi Mộc Trạch Tê, vô cùng mê hoặc.
“Nhưng Nghiêm Kỷ… không cho cháu ra ngoài…”
Phương Đồng chậc một tiếng, từ nhỏ thằng nhóc đó đã có tiềm chất kim ốc tàng kiều.*
*Nhà vàng giấu người đẹp
Đương nhiên Phương Đồng biết sự lợi hại của nhà họ Nghiêm, để phòng ngừa nhà họ Phương tìm mình, bà đã lo trước khỏi họa.
Bà vỗ ngực bảo đảm, không sao, ra ngoài một lần thôi.
Mộc Trạch Tê nghe lời.
Cô lập tức vào phòng thu dọn một túi to đựng vật dụng mẹ và bé, xe của Phương Đồng đã có đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, chỉ cần mang theo đồ dùng của em bé.
Mộc Trạch Tê sẽ không mang theo thẻ Nghiêm Kỷ cho mà tìm thẻ ngân hàng của mình, bên trong là tiền cô kiếm được lúc thêu ngọc trai.
May mà không phải mang theo sữa bột, chỉ cần mang đủ tiền cho một mình mẹ ăn no, hai mẹ con không cần phải lo nữa.
Mộc Trạch Tê vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng của việc đưa chắt trai nhà họ Nghiêm đi, ngồi lên xe đi về cao nguyên phía Tây Nam.
Phương Đồng cũng lớn gan, lái xe đưa chắt trai và cháu dâu của nhà họ Nghiêm đi.
Lúc Nghiêm Kỷ ra khỏi núi sâu thì nhận được tin báo, vợ mình đã đem con trai mình chạy rồi…
Lại còn là dì mình khuyến khích.

Xe chạy theo hướng Tây Nam, phong cảnh khác biệt.
Mộc Trạch Tê ở trên xe nhìn mặt trời mọc từ đường chân trời trên cánh đồng hoang vu.
Đến khi ráng chiều hoàng hôn trải dài ngàn dặm, mỗi lần Phương Đồng đều chọn nơi dừng xe, hai người cùng ngắm nhìn phong cảnh. Lần du lịch này có thể nói là rất đặc biệt đối với Mộc Trạch Tê.
Cô rất vui.
Đứa bé không ầm ĩ, rất yên tĩnh. Bây giờ Mộc Trạch Tê đã quen với việc dẫn con theo, có giọng nói của bố đứa bé thì còn dễ dàng hơn nhiều.
Khi Mộc Trạch Tê cho con nghe giọng bố nó thì cũng đang tự hỏi.
Lúc cô cầm thẻ ngân hàng của mình, cầm hai thẻ an ninh của nhà họ Nghiêm đã chuẩn bị từ trước, đổi một chiếc điện thoại dự phòng mà Nghiêm Kỷ không biết thì cũng mơ hồ biết đây không chỉ là một chuyến đi phượt bình thường, đồng thời cảm thấy bất an vì suy nghĩ này.
Nếu Nghiêm Kỷ biết sẽ kinh khủng cỡ nào…
Lúc hai người Mộc Trạch Tê đi là buổi tối, sớm hơn ngày hẹn mấy ngày, nơi đó tụ tập rất nhiều người yêu thích văn học.
Bọn họ đốt lửa trại, vây quanh đống lửa hát ca và đánh đàn Ukulele.
Phương Đồng chào hỏi với những người quen yêu thích văn học, kéo Mộc Trạch Tê vào giới thiệu.
Lúc nghe Phương Đồng nói Mộc Trạch Tê ôm con thoát khỏi người chồng có dục vọng khống chế mạnh mẽ, cả đoạn đường tự lái xe đến đây, cả đám người bùng nổ.
Mộc Trạch Tê ôm đứa bé rụt người lại: “Dì Phương Đồng, nói thế có ổn không?…”
“Sự thật mà! Hơn nữa những người này rất bao dung, cháu ở lại đây mấy hôm chắc chắn sẽ có người hỏi.”
Bọn họ là người yêu thích kích thích và tự do, đối với chuyện này bọn họ cảm
thấy Mộc Trạch Tê vô cùng ngầu và lãng mạn.
Một lát sau bọn họ trò chuyện với Mộc Trạch Tê đang ôm con, tính cách Mộc Trạch Tê dễ được mọi người yêu thích, không bao lâu sau đã nói luyên thuyên.
Sau khi trò chuyện một lúc Mộc Trạch Tê mới biết trong những người này có người mang thai trên đường đi, sinh xong lại dẫn con theo tiếp tục hành trình.
Đều là những người sôi động mà lãng mạn.
Cũng may bé con Nghiêm Hạp không sợ hãi, thấy mọi người ầm ĩ cũng không sợ sệt, vẫn nằm trong ngực mẹ mút tay.
Mộc Trạch Tê không quên dò hỏi tin tức của “hệ thống con mẹ nó”, đáng tiếc có người báo với cô “hệ thống con mẹ nó” có thể sẽ không đến.
Hình như cô ấy đặc biệt lập ra dự định cho chuyến hành trình của mình, năm nay ở nước X, thời gian không kịp nên năm nay cô ấy sẽ không về nước.
Mộc Trạch Tê cảm thấy mất mát…
Không biết mấy năm nay La Nam Nam đang làm gì, đi đâu, mình và cô ấy hình như rất giống nhau, đều không ai biết.
Phương Đồng ôm bé Nghiêm Hạp, chạm vai cô khuyên nhủ: “Mặc dù đáng tiếc khi cháu và bạn thân cháu không đi cùng một con đường, nhưng cháu phải hưởng thụ con đường đi của cháu đúng không?”
Mộc Trạch Tê nhớ mình và La Nam Nam từng nói không sợ ly biệt thì gật đầu cười, trong lòng cũng đã thoải mái hơn.
Mộc Trạch Tê mấy hôm đều ở cùng với những người thú vị từng đi qua trời nam biển bắc, sẵn tiện làm vài việc.
Sau khi cô dỗ con ngủ, giao con cho Phương Đồng, cô lấy cớ tản bộ chạy đến một con đường nhỏ bên khu dân cư.
Theo biển số xe, cô tìm đến một chiếc xe sang trọng.
Trên xe có hai vệ sĩ, một nam một nữ cao lớn mặc vest đen trông có vẻ chuyên nghiệp nhìn giống như vệ sĩ của nhà họ Nghiêm.
Mộc Trạch Tê tới gần, nếu là vệ sĩ của nhà họ Nghiêm sẽ gọi “Mợ chủ.”, nhưng không phải.
Nữ vệ sĩ giới thiệu qua công ty của mình, hai bên xác nhận đơn hàng.
Mộc Trạch Tê không biết dì Phương Đồng sẽ đi bao nhiêu ngày cho nên phải bảo hai người chờ thêm một ngày, đồng thời vẫn trả tiền theo thời gian cho hai người.
Ngoài ra cô có một điều kiện, Mộc Trạch Tê đưa cho bọn họ hai tờ giấy chứng nhận, nói nếu bất cứ ai nghi ngờ thân phận của bọn họ thì chỉ cần lấy giấy chứng nhận ra nói là vệ sĩ của nhà họ Nghiêm là được.
Hai vệ sĩ chuyên nghiệp nghe thế đều làm theo yêu cầu của khách hàng.
Công ty bọn họ làm dịch vụ vệ sĩ, đây là lần đầu tiên nhận đơn đặt hàng chỉ định xe sang trọng, đi đến nơi này đợi thêm một ngày sau đó hộ tống đến sân bay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận