Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rất nhanh toàn bộ lý trí của hắn biến mất, một phần vì tác dụng của thuốc, một phần vì cô gái này thật sự rất biết cách làm thế nào để quyến rũ một người đàn ông.

Tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự tính của Trương Mỹ Nhân.

Hắn cố tìm lại một chút lý trí cuối cùng, hình ảnh của cô hiện ra trước mắt, cô đang tươi cười với hắn. Hắn cũng muốn ôm cô, thỏa mãn nhung nhớ, hắn vươn tay ôm lấy người trước mặt.

Trình Ý, cô vui không khi người đàn ông này là của tôi. À, tôi quên mất, cô bị mù mà, làm sao nhìn thấy được cảnh tượng xuân sắc lúc này.

Trước đó khoảng hai tiếng đồng hồ, khi Trình Ý đang ở trong nhà thì đột nhiên nghe thấy điện thoại của ông chủ Hà gọi đến.

“Trình Ý, hôm nay có một bữa tiệc muốn cô đích thân đến trình diễn. Đừng trách tôi tại sao không tạo điều kiện đấy nhé.”

“Được, tôi đi.”

“Vậy bây giờ cô ngay lập tức đến khách sạn Thiên Đường, đến phòng số 419 khách đang đợi.”

Trình Ý không hề nghi ngờ gì, cô chỉ cảm thấy thái độ của ông chủ Hà đột nhiên thay đổi so với hôm qua. Nhưng cô chỉ nghĩ là cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy được tài năng của cô. Trình Ý không thể lỡ mất được.

Cô liền nhanh chóng bắt taxi đến đó. Bên ngoài ông chủ Hà theo lệnh của Trương Mỹ Nhân đã sắp xếp sẵn, chỉ cần cô tới, cuộc đời của cô sau này liền sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được nữa. Ông ta cũng cảm thấy hơi tàn nhẫn nhưng trước số tiền mà Trương Mỹ Nhân đưa ra, ông ta hoàn toàn không thể chống lại nổi.

Mười phút sau cô đã có mặt tại khách sạn, trước khi vào ông ra còn không quên dặn dò cô.

“Bên trong toàn bộ đều là những nhân vật có máu mặt của Cửu Sơn, cô tuyệt đối đừng có làm tôi thất vọng đấy. Cho dù thế nào cũng đừng làm phật ý bọn họ, sau này cô gánh không nổi đâu.”

“Vâng.” Trình Ý ngây thơ gật đầu.

Trình Ý gõ cửa, một tên mập mở cửa ra. Hắn quan sát cô từ đầu đến cuối, cảm thấy có hơi thất vọng.

“Tại sao lại là một đứa mù? Chê ông đây không có tiền sao?”

Ông chủ Hà vội vàng tiến lên nói đỡ vài lời.

“À ngài xem, tuy cô ta mù nhưng kỹ thuật rất tốt, gương mặt lại xinh đẹp như vậy mà. Ngài châm chước hôm nay để cô ta vào phục vụ ngài đi.”

Trình Ý cảm thấy có hơi sợ hãi, cô cảm thấy bọn họ đàn thôi tại sao lại hẹn trong phòng khách sạn chứ?

“Ông chủ Hà, hay thôi khách hàng không đồng ý thì để tôi đi về.”

“Đi về cái gì mà đi về? Cô đi về thì tôi biết ăn nói sao với người ta. Mau đi vào đi!”

Ông ta đẩy cô đi vào trong phòng, “Trình Ý, cô cũng đừng trách tôi, có trách thì trách cô đắc tội với người không nên đắc tội thôi. Lòng đố kị của phụ nữ quả nhiên đáng sợ mà, mình phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi.”

Trình Ý có chút sợ hãi quờ quạng xung quanh. Cô run rẩy hỏi:

“Đàn ở đâu vậy ạ?”

“Đàn ông ở đây này.” Một gã đàn ông đi đến ôm lấy cô khiến cho Trình Ý hoảng sợ vội hét toáng lên.

“Các người làm gì vậy?”

“Vậy cô có biết hôm nay cô đến đây để làm gì không?”

“Tôi đến biểu diễn đàn dương cầm.”

Bọn đàn ông ở đó nghe thấy vậy mà bật cười lớn tiếng. Giọng cười dê xồm của bọn chúng khiến cho cô cảm thấy vô cùng sợ hãi, trái tim trong lồng ngực đập như muốn vỡ ra.

“Biểu diễn đàn dương cầm? Chuyện đùa gì vậy? Chúng tôi cần cô làm thỏa mãn chúng tôi thôi. Hôm nay cô đến đây là để phục vụ bốn người chúng tôi.”

Nghe đến đây thì Trình Ý biết mình đã bị lừa rồi. Trên báo cũng có nói về việc một cô gái tố cáo quan chức chính phủ giở trò cưỡng hiếp cô ta. Cô không ngờ bọn họ lại đối xử khốn nạn với cô như vậy.

“Không, tôi chỉ đến để đàn thôi. Tôi bán nghệ chứ không bán thân, các ông tìm người khác đi.”

Cô định mò đường để đi ra nhưng với một cô gái sáng mắt còn khó huống hồ chi là người liền bị một gã đàn ông cản lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận