Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chân mày người đàn ông r rên giường bệnh nhíu lại.

“Anh nhận ra khẩu súng này không?” Chu Bắc Dịch hỏi hắn.

“Nhận ra, đúng là những người đó đã đuổi giết tôi.”

“Vậy xem ra vẫn là do Tang Nại thay anh giải quyết bọn họ.” Chu Bắc Dịch đem súng cất đi: “ Còn cần phải cảm ơn cậu ta.”

“Thi thể đã chôn cất rồi sao?”

“Không, còn ở nhà xác, sẽ liên lạc với người nhà của cậu ta tới nhận, khả năng sẽ chôn ở Nhật Bản.”

“Tôi đã biết.” Tông Chính nhắm mắt lại.

Bàn tay to rộng lần thứ bị bàn tay bé nhỏ nắm chặt.

Hắn ngước mắt nhìn lại, cô đang dùng vẻ mặt khó chịu, như còn đang nghĩ cách làm thế nào an ủi hắn.

Tông Chính xoa xoa đầu cô: “Không sao , chúng ta sẽ đi gặp cậu ta.”

Nhưng anh ấy đã không còn nữa.

“Này, Rina.” Hòa Uyên nắm lấy mái tóc dài của cô túm về phía sau, buộc cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Khi kí ức của em khôi phục, sẽ không chuẩn bị lau mông chạy lấy người, mặc kệ chúng tôi đấy chứ?” Trong giọng nói của mình mang theo vô số đố kỵ cùng đe doạ.

Rina nâng tay lên, bắt lấy cổ tay của Hòa Uyên.

“Tôi sẽ không làm như vậy.”

“Chỉ là tôi cũng không thể không có chủ nhân.”

Nhìn cái tay trên giường bệnh kia đang mười ngón tay đan xem vào nhau với Rina, ý tứ có bao nhiêu rõ ràng, đã không cần phải che đậy.

Tưởng Tự Trạc không khỏi cười tự giễu.

“Đến cuối cùng, chúng ta chỉ giống như những chú hề, liều mạng bảo vệ em ấy, mang em ấy đi, kết quả ngay từ đầu em ấy chỉ lựa chọn đứng ở bên cạnh anh ta.”

“Tôi không có sự lựa chọn.” Rina cúi đầu, ngoan ngoãn đem gương mặt cúi xuống, tóc dài nhu thuận vừa vặn dừng lại ở bả vai: “Cũng không muốn phải lựa chọn, vậy nên, làm ơn đừng bắt tôi phải chọn bất kỳ ai.”

“Tiểu Rina thự có lòng tham !” Hi Dư nghiêng đầu về phía cô mỉm cười: “Đương nhiên tôi nghĩ tất cả đều muốn, một khi đã như vậy,đành phải làm hài lòng em ấy thôi.”

Dự định ban đầu sẽ tham dự lễ tang của Tang Nại, lại biết được người nhà cậu muốn bí mật tổ chức, không muốn công khai.

Rina đi tới mộ thăm cha mẹ, ảnh chụp đến bia đá làm cô thoáng có chút ấn tượng, chỉ là khi ký ức hồi phục thì đã quá mơ hồ, không còn rõ ràng như lúc trước.

Để bó hoa lên, cô ngồi xổm ở đó và nhìn rất lâu, hy vọng có thể nhớ ra được gì đó từ bức ảnh chụp được, mà không hề sợ hãi chút gì.

Người phụ nữ trên tấm bia đá đang mỉm cười xinh đẹp, Rina dùng những ngón tay vuốt ve nó, nhìn vào chữ viết trên bia mộ.

Suy nghĩ nhiều đến mức nhập thần, bên chân bỗng thổi tới một mảnh lá rụng, nhiễu loạn suy nghĩ. Cô đứng lên và vỗ vào mép váy đầy bụi.

“ Con lần sau lại đến thăm hai người”

Cô lộ ra nụ cười nhợt nhạt, xoay người hướng đến rào chắn của ngôi mộ.

Có một người đàn ông đang dựa người vào thành xe, lẳng lặng chờ đợi cô chạy tới, khóe miệng khẽ cong lên, làn khói trắng từ điếu thuốc bay ra không trung, chiếc váy màu đỏ bị gió thổi tung lên, mái tóc dài ngang lưng được nơ xinh xắn buột lại , cô khoanh tay chạy từ đằng xa tới chỗ bọn họ, như mang đến mùa thu mát mẻ thoải mái.

Trên đường trở về, Chu Bắc Dịch nhận được cuộc gọi điện thoại, qua cuộc nói chuyện với nhau, Tưởng Tự Trạc nghe ra được một chuyện.

“Anh muốn trở thành giáo viên đại học ?”

Chu Bắc Dịch đem điện thoại bỏ vào túi, ừ một tiếng: “Học viện đã bị đóng cửa, đương nhiên không thể quay về, tìm nghề nghiệp thích hợp có gì sai.”

“Này, anh cũng không biết công việc trước đây không đứng đắn sao?.”

“Nghề nghiệp lúc trước của anh không phải là người dạy dỗ sao?” Hi Dư chống tay vào cửa sổ xe, nghiêng đầu hỏi.

“Làm sao có thể chứ, trên tay anh ta lúc nào cũng cầm thước ,cũng không ngại đánh người đâu.”

Phía trước Rina tò mò quay đầu lại, trong mắt loé sáng lên ngây thơ : “Chu lão sư, lúc trước là làm gì vậy?”

Hắn lại tươi cười một cách quyến rũ, trong mắt hiện lên ý cười: “Về sau sẽ nói cho em biết.”

Tưởng Tự Trạc nhìn người đàn ông đang lái xe phía trước: “Anh còn định trở về Nhật Bản sao?”

Tông Chính ở kính chiếu hậu nhìn thẳng Tưởng Tự Trạc: “Trở về làm cái gì, bảo bối ở đâu, tôi liền ở đó.”

“Con mẹ nó, ghê tởm chết được.” Hòa Uyên nhe răng nhếch miệng vươn đầu lưỡi ra tỏ vẻ muốn nôn, hắn khinh thường cười, vươn tay ấn xuống đầu Rina quay lại.

“Nghe lời, còn đang lái xe, đợi lát nữa rồi lại nói.”

Hòa Uyên lập tức liền đem Rina từ trước mặt kéo gấp qua, hướng về phía Tông Chính quát: “Anh con mẹ nó tự hào trước mặt chúng tôi cái gì ! Nếu không phải không có Tang Nại, anh có thể được sống đến bây giờ sao!”

“Ngô, không cần tức giận.” Rina bị hắn ôm trên đùi, ôm cổ Hòa Uyên hôn một cái, nguyên cái mặt hắn liền đỏ ửng lên, hai bên tai có chút đỏ bừng.

“ y nha, thật giảo hoạt, tôi cũng muốn! Tiểu Rina à.” Hi Dư chỉ vào khuôn mặt của mình cười cười nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận