Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Diêu Ngân Linh!” Diêu Chấn Đình đột ngột lớn tiếng, gọi thẳng tên họ cô ta.

Diêu Ngân Linh giật mình run rẩy, vành mắt đỏ hoe ngay tức khắc.

Dù có giận đến đâu, anh trai cũng hiếm khi nghiêm khắc gọi cô ta bằng cả họ tên như vậy.

Cô ta dậm chân, vừa tủi thân vừa không cam lòng: “Anh đúng là bênh người ngoài! Rõ ràng là cô ta không xứng với anh…”

“Được rồi được rồi, làm cái gì thế này?” Bà Diêu cười mỉm bước tới hòa giải, bà vỗ vỗ lưng Diêu Ngân Linh rồi quay sang Tống Tư Ngâm, giọng điệu ôn tồn: “Tư Ngâm này, sao con không đưa mẹ con tới cùng? Nhân lúc hôm nay đông đủ, phụ huynh hai bên gặp mặt nhau một chút, bàn chuyện của con và Chấn Đình.”

Tim Tống Tư Ngâm thắt lại, ngón tay cuộn tròn, cố nặn ra một nụ cười: “Mẹ con phải ở bệnh viện chăm sóc ba, ông ấy vẫn chưa xuất viện nên thực sự không rời đi được ạ.”

“À, cũng phải.” Bà Diêu thở dài, ánh mắt mang theo chút thương hại có phần cố ý.

“Mẹ!” Diêu Ngân Linh không cam lòng, lầm bầm nhỏ xíu, “Hồi đó mẹ sống chết không đồng ý cho Giang Tuyết Ngọc gả vào, bảo cô ta quá thủ đoạn, giờ đổi thành Tống Tư Ngâm sao mẹ lại nhiệt tình thế? Chẳng phải mẹ không thấy nhà cô ta giờ đang cần chúng ta giúp đỡ sao…”

“Ngân Linh!” Bà Diêu trừng mắt liếc cô ta, hạ thấp giọng. “Con bé nhà họ Giang chúng ta đã sớm quên rồi, Chấn Đình cũng quên rồi, sao chỉ có con còn nhớ vậy? Còn nói bậy nữa, mẹ bảo bố con cấm túc con!”

Diêu Ngân Linh cắn môi, không dám nói tiếp, nhưng vẫn liếc Tống Tư Ngâm một cái đầy oán hận.

Tống Tư Ngâm đứng chôn chân tại chỗ, chỉ cảm thấy lồng ngực bí bách. Mùi nước hoa, tiếng cười nói xung quanh hòa lẫn vào nhau như một tấm lưới dày đặc khiến cô nghẹt thở. Cô hít sâu một hơi, quay sang Diêu Chấn Đình: “Em đi vệ sinh một chút, sẽ quay lại ngay.”

“Để anh đi cùng em.” Diêu Chấn Đình lập tức đứng thẳng người, đưa tay định nắm lấy cô.

“Không cần đâu.” Tống Tư Ngâm lùi lại nửa bước, tránh né bàn tay của anh ta, giọng nói cố gắng giữ vẻ tự nhiên, “Em đâu phải trẻ con, tự đi được mà, anh cứ ở lại đây với cô chú đi.”

Diêu Chấn Đình sững người, nhìn theo bóng lưng cô rời đi, đôi mày hơi nhíu lại nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: “Vậy em quay lại sớm nhé, đừng đi xa quá.”

Tống Tư Ngâm không quay đầu, bước nhanh qua sảnh tiệc, đẩy cửa dẫn ra boong du thuyền.

Gió biển lập tức thổi tới, mang theo hơi mát của nước biển, xua tan cái nóng bức trên mặt cô.

Cô tựa vào lan can, vừa định thở phào một cái thì thoáng thấy một bóng người quen thuộc đứng ở góc boong tàu.

Bộ vest màu xám bạc phác họa nên dáng người cao ráo, Lệ Quân Sâm đang đứng quay lưng về phía cô, tay kẹp một điếu thuốc, làn khói nhanh chóng tan biến trong gió đêm.

Tống Tư Ngâm thoáng hoảng hốt, quay người định bỏ đi. Cô và Lệ Quân Sâm chỉ mới chạm mặt vài lần trong công việc, không thể coi là thân thiết, hơn nữa đây là du thuyền của nhà họ Diêu, nếu bị người ta thấy cô ở riêng với người đàn ông khác thì lại rước thêm rắc rối.

Nhưng cô vừa mới bước đi một bước, cổ tay đã bị ai đó nắm chặt.

Lệ Quân Sâm đã quay người từ lúc nào, nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp vải lễ phục mỏng manh có chút nóng rẫy.

Anh kéo ngược cô lại, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp, hơi thở của anh quyện cùng mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt bao trùm lấy cô.

“Em trốn cái gì?” Lệ Quân Sâm nhướng mày nhìn cô, ánh mắt mang theo chút trêu đùa, “Em sợ bị Diêu Chấn Đình nhìn thấy?”

Tống Tư Ngâm giãy giụa một chút nhưng không thoát ra được, đành ngẩng đầu trừng anh: “Đây là du thuyền nhà họ Diêu, khắp nơi đều có camera. Anh không sợ bị quay lại sao?”

Lệ Quân Sâm cúi đầu, tầm mắt lướt qua góc khuất phía sau cô, giọng nói thản nhiên: “Chỗ này là góc chết của camera, người nhà họ Diêu không cẩn thận đến thế đâu.”

Tống Tư Ngâm mím môi, muốn rút tay về: “Anh tìm em có việc gì? Nếu không có gì thì em đi đây.”

“Không có việc thì không được tìm em sao?” Ánh mắt Lệ Quân Sâm đặt lên người cô, quét từ đường viền cổ áo xuống đến tận chân váy, ánh nhìn mang theo sự dò xét, “Bộ đồ này của em, khá giống phong cách của Giang Tuyết Ngọc đấy.”

Lòng Tống Tư Ngâm thắt lại, sắc mặt trầm xuống: “Diêu Chấn Đình nói rồi, anh ấy không tìm thế thân, vả lại em và Giang Tuyết Ngọc căn bản chẳng giống nhau.”

“Cậu ta nói không phải thì là không phải sao?” Lệ Quân Sâm cười khẩy, đầu ngón tay khẽ mơn trớn cổ tay cô, “Vậy bản thân em có thích mặc như thế này không?”

Tống Tư Ngâm cắn môi, cố chấp phản bác: “Em thích chứ, em mặc màu trắng thì sao? Không đẹp à?”

Lệ Quân Sâm nhìn chằm chằm vào mắt cô, yết hầu khẽ động, giọng nói hạ thấp xuống mang theo sự khàn đặc đầy mập mờ: “Đẹp. Nhưng mà, lúc em không mặc gì… còn đẹp hơn.”

“Anh!” Gò má Tống Tư Ngâm lập tức đỏ bừng, vừa giận vừa ngượng, cô đưa tay định nhéo vào eo anh.

Trước đây ở công ty thấy anh trông có vẻ đàng hoàng lịch sự, không ngờ lại không đứng đắn thế này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận