Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù kì lạ nhưng vị khách này chi rất nhiều tiền, thời gian chờ cũng trả tiền, việc ít rất dễ kiếm tiền.
Mộc Trạch Tê mới quay lại đi mấy bước, tình cờ liếc nhìn đường nhỏ trong rừng cây, có ánh lửa màu đỏ lấp lóe như thuốc lá.
Xung quanh thường có người đi tản bộ nhân tiện hút thuốc nên Mộc Trạch Tê không chú ý lắm.
Gió bắt đầu thổi lên, rừng cây vang lên tiếng sàn sạt, mây mù che ánh trăng sáng, có chút dọa người. Mộc Trạch Tê xoa vai, vội chạy trở về.
Nghiêm Kỷ gảy tàn thuốc, nhìn bóng dáng nhanh như thỏ của Mộc Trạch Tê, hít một hơi thật sâu.
Anh cất giọng lạnh lùng: “Chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi, vẫn không chịu thành thật, vẫn không nghe lời!”
Mấy ngày nay, Nghiêm Kỷ thấy Mộc Trạch Tê đi theo dì Phương Đồng chơi vui thế nào, mà anh chỉ đi theo chứ không can thiệp.
Nhưng những hành động nhỏ của cô rất tinh tế kĩ càng! Vốn Nghiêm Kỷ rất tức giận định túm Mộc Trạch Tê kéo vào rừng làm chuyện đó một phen, xem cô có dám chạy nữa không.
Nhưng mấy hôm nay anh thấy được Mộc Trạch Tê do dự, anh cho cô một cơ hội xem cô có dừng cương trước bờ vực hay không.
Nhóm bạn du lịch đến nhanh, đi cũng nhanh, bọn họ luôn hành động, luôn lên đường.
Đã đến lúc chia tay lần nữa.
Phương Đồng đã xác định mục tiêu kế tiếp là vùng biên giới, bà không hỏi Mộc Trạch Tê có đi hay không mà muốn đưa Mộc Trạch Tê trở về nhà họ Nghiêm.
Đúng lúc có bạn du lịch đi cùng, gộp với Phương Đồng thành một đoàn. Mộc Trạch Tê tìm thời cơ nói không cần dì đưa cô trở về, đi đi về về sẽ tốn thời gian.
Mộc Trạch Tê chỉ chiếc xe màu đen cách đó không xa và hai người vệ sĩ trên xe, nói xe của nhà họ Nghiêm đã đến đón mình, bảo dì yên tâm tiếp tục du lịch, cô về nhà họ Nghiêm.
Phương Đồng không nghĩ nhiều, thấy người nhà họ Nghiêm đã đến đón, bà cũng thấy yên tâm.
Cứ như vậy, Mộc Trạch Tê và Phương Đồng chào tạm biệt nhau.
Mộc Trạch Tê ôm nhóc con đi đến gần xe.
Một ngày trước Mộc Trạch Tê đã xác nhận đơn đặt hàng, vệ sĩ nữ mở cửa xe: “Cô Mộc, lần này điểm đến cuối cùng là hộ tống cô đến sân bay XX, mời cô lên xe.”
Mộc Trạch Tê gật đầu, lo lắng ngồi lên xe.
Đúng lúc này, Mộc Trạch Tê nhận được một tin nhắn qua điện thoại: [Không tên: Đủ rồi đấy…]
Trong đầu Mộc Trạch Tê ong lên một tiếng, cho dù không phải số của Nghiêm Kỷ nhưng cách dùng từ này giống như Nghiêm Kỷ nói trước mặt cô vậy.
Vô cùng lạnh lẽo.
Nghiêm Kỷ ra khỏi núi rồi?
[Đừng to gan quá, về nhà đi.]
Trái tim Mộc Trạch Tê đập thình thịch điên cuồng. Cô không đọc những dòng phía sau mà lập tức làm chuỗi ba hành động liên tục: block, xóa bỏ, sau đó bấm tắt nguồn điện thoại.
Lúc này trong đầu Mộc Trạch Tê trống rỗng, cô không biết vì sao mình lại phải làm như vậy, chỉ là một loại trốn tránh theo bản năng.
Rõ ràng biết chạy không thoát vì sao lại muốn chạy? Muốn kịp thời tránh tổn thất, liên hệ lại với số điện thoại kia rồi ngoan ngoãn trở về nhà họ Nghiêm sao?
Mộc Trạch Tê còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì đúng lúc này Tiểu Nghiêm Hạp đã khóc không ngừng. Cô mới vừa cho con bú xong, cho nên nhóc con cũng không phải là đói.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể dỗ dành con, xe cũng bắt đầu khởi động.
Xe còn chưa đi được hai dặm đã dừng lại, Mộc Trạch Tê vừa mới dỗ con trai xong, ngẩng đầu lên, lại thấy ở đằng trước đã có một trạm kiểm tra chặn xe lại, còn có cả một nhân viên an ninh của nhà họ Nghiêm hơi quen mặt.
Nghiêm Kỷ mặc áo gió đứng ở bên cạnh hàng rào chắn đường, gió thổi khiến cho một lọn tóc được chải gọn gàng của anh rủ xuống, đong đưa ở trên đôi mắt đào hoa thon dài đang híp lại, có một loại lạnh lẽo tiêu điều.
Mộc Trạch Tê vừa thấy vậy, trái tim chợt lạnh.
Thì ra Nghiêm Kỷ vẫn luôn ở quanh đây, Mộc Trạch Tê nhớ tới ánh sáng đỏ rực của điếu thuốc đêm hôm ấy, có lẽ cũng chính là Nghiêm Kỷ…
Anh cứ vậy mà nghe cô làm thế nào để giả mạo thân phận nhân viên an ninh của nhà họ Nghiêm, làm thế nào để tránh thoát truy lùng của nhà họ Nghiêm.
Nghiêm Kỷ đi lên gõ cửa xe, giữa hai lông mày hiện lên vẻ âm u: “Mộc Trạch Tê, xuống xe.”
Hai vệ sĩ thấy tình hình này, bỗng nhiên hơi hiểu được vì sao Mộc Trạch Tê lại thuê đến tận hai người.
Nhưng họ vẫn cố gắng làm tròn nghĩa vụ của công ty, hỏi Mộc Trạch Tê làm sao bây giờ?
Mặt Mộc Trạch Tê xám như tro tàn, đôi môi trơn bóng khẽ run, nhẹ lắc đầu: “Cảm ơn, không cần… Chồng của tôi tới…”
Trăng lên đầu cành, trong rừng rậm.
“Chồng! Đừng ở chỗ này được không? Chồng! Xin anh!”
Mộc Trạch Tê nằm ở trên mui xe, mái tóc hỗn độn, đôi môi sưng đỏ, dưới thân đã bị lột sạch. Giãy giụa muốn khép chân lại.
Nghiêm Kỷ dùng sức tách đầu gối của cô ra, lại kéo khóa quần tây của mình xuống.
Côn thịt cứng rắn mà hung hãn đã để ngay trước huyệt nhỏ lầy lội bị ngón tay thon dài cắm vào nên đã lên cao trào một lần của Mộc Trạch Tê.
Đầu côn thịt cọ vào âm đế cứng rắn của cô, lạnh lùng nói: “Lúc này mới gọi chồng thân thiết như vậy hả? Lúc chuẩn bị chạy em có nghĩ tới anh là chồng của em không? Nếu anh không đuổi theo em, có phải em sẽ ôm con trai chúng ta biến mất không thấy bóng dáng nữa đúng không?”
Trận thiên la địa võng này của nhà họ Nghiêm, trông coi Mộc Trạch Tê giống như đang trông chừng một thứ gì đó. Mộc Trạch Tê ấm ức khóc lóc: “Nhà họ Nghiêm của anh như vậy! Em chạy trốn được ư?”
Nghiêm Kỷ hừ lạnh một tiếng, bóp chặt cằm cô: “Em không chạy được, là bởi vì em không có cơ hội, chứ không phải bởi vì em không muốn chạy. Anh muốn ở chỗ này làm em, xem em còn dám chạy nữa không!”
Mộc Trạch Tê nhất thời không nói được câu phản bác nào. Đúng là cô có ôm tâm lý may mắn, cảm thấy nhỡ đâu mình chạy trốn được thì sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận