Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“bụp”một tiếng, chiếc thìa trên tay Tiếu Dao rơi xuống bàn.

Cô trợn tròn mắt, nhìn bốn xung quanh.

Trời ơi!Ai mà ngờ tới Tứ thiếu phong độ như vậy mà lại nói ra mấy lời kinh người như thế ?

Nếu như những gì khi nãy hắn nói mà bị người khác nghe thấy, cô sau này chắc khổn cần đến trưởng học luôn quá.

“A Tịch, sao anh lại đến đây? Không phải đã hẹn gặp ở tầng 5 sao?”

Phía sau một giọng nói quen thuộc truyền đến.

Tiếu Dao không biết từ lúc nào sau lưng đã có một cố khí lạnh như vậy, quay ngoắt đầu lại nhìn.

Gặp ngay ánh mắt của Nam Cung Tịch, Tiếu Dao lạnh hết cả xương sống, khi nãy bị Quân Tứ Huyền dọa chưa chết, nhưng bây giờ thi bị Nam Cung Tịch dọa cho chết một nửa rồi.

Mà,cô còn cảm thấy ánh mắt đó của Nam Cung Tịch , là bởi vì vừa rồi đã nghe thấy những gì Quân Dạ Huyền nói.

“A Tịch, chúng ta không….”Thanh Chi nhìn thấy Nam Cung Tịch đánh đi qua đám đông vào trong, cô ta sợ người đàn ông của mình bị câu dẫn mất, lập tức chạy qua.

Nhưng không ngờ, đám đông là do có Tứ thiếu ở đây, mà cái người phụ nữ tên Tiếu Dao kia cũng ở đây.

“Dao Dao, sao cô lại lại ở đây? Mà còn….” Thanh Chi nắm lấy tay Nam Cung Tịch, nhìn Tiếu Dao, rồi lại nhìn Quân Dạ Huyền.

“Từ khi nào mà cô và Tứ thiếu lại tốt lên vậy? Thảo nào lần này anh ấy lại ra tay giúp cô.”

Khi Thanh Chi nói Tiếu Dao và Quân Dạ Huyền tốt lên rồi, Nam Cung Tịch hất tay ra, thoát khỏi tay của cô ta, quay người bước nhanh đi.

“Tịch thiếu gia, Tịch thiếu gia”Thanh Chi ngơ ra, sau đó lập tức đuổi theo.

Từ cái buổi tối hôm đó, cô ta đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể chạm đến Nam Cung Tịch!

Mỗi khi đêm đến, nghĩ đến cái dương vật to lớn đó của hắn,âm đạo của Thanh Chi lại không thể chịu nổi!

Có một người bạn trai tốt như vậy, cô ta cũng không thể tìm được ai khác để làm tình với cô ta, những ngày qua, cô ta thật sự sống không thoải mái.

Không dễ dàng gì mới có thể cung Nam Cung Tịch ăn cơm, cô ta tất nhiên không dễ dàng bỏ lỡ rồi.

Khi Tiếu Dao bất đắc dĩ quay đầu lại, Quân Dạ Huyền đứng lên, cầm khay đồ ăn rời đi.

Bốn phía nhìn thoáng qua, Tiếu Dao cũng mang theo khay đồ ăn của mình, vội vội vàng vàng đuổi theo bước chân Quân Dạ Huyền.

“Tứ thiếu, sau này ở trường nói chuyện, có thể chú ý một chút không? Tôi cũng không muốn mỗi ngày đều bị người ta đuổi theo đòi đánh đòi giết.”

“Cố gắng lên.” Lúc Quân Dạ Huyền đặt khay xuống, nghiêng đầu nhìn Tiếu Dao một cái, “Đêm nay tôi không rảnh,cô trở về nghỉ ngơi sớm đi.”

Bỏ lại một câu, Quân Dạ Huyền liền rời đi, để Tiếu Dao ở lại một mình.

Lúc cô cất khay đồ ăn và quay lại, muốn đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn bỏ cuộc.

Mím môi, Tiếu Dao nhìn nhân viên chia đồ ăn một cái mới xoay người rời đi.

Thời gian lên lớp trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tan học.

Sau khi ăn tối ở trường học xong, Tiếu Dao ôm sách, một mình trở về căn hộ Tần Mặc sắp xếp cho cô.

Bắt đầu từ bên ngoài căn hộ, Tiếu Dao đang kiểm tra các thiết bị giám sát ở đây.

Mặc thiếu thật sự nói được làm được, toàn bộ căn hộ cộng thêm giám sát ngoài cửa, tổng cộng có sáu chỗ, ngoại trừ phòng tắm cùng giường, những nơi khác trên cơ bản đều quay được.

Tiếu Dao thở dài một hơi, tìm quần áo tắm rửa, ôm sách lên giường, giả bộ thành hình tượng một cô gái ngoan ngoãn.

Buổi tối dễ làm việc, có chuyện gì chờ đêm khuya rồi nói sau.

Kết quả là, người nằm trên giường đọc sách không biết khi nào đã ngủ thiếp đi.

Trong mơ màng, Tiếu Dao cảm thấy mình bị khống chế, như thế nào cũng không thể chạy thoát.

Thả tôi ra! Cô muốn hét lên, nhưng phát hiện, trong miệng mình bị nhét thứ gì đó, muốn hét cũng không được.

“Ưm. “Tiếu Dao giãy dụa một hồi lâu, chợt mở hai mắt ra.

Bốn phía đen kịt một mảnh, không chỉ miệng cô, ngay cả ánh mắt của cô cũng bịt kín.

Dưới lớp vải dày, cô vẫn có thể nhìn thấy trước mặt có một bóng đen, thân hình cao lớn kia hình như đang nhìn mình.

Tiếu Dao cau mày, muốn nói chuyện, vẫn hoàn toàn nói không nên lời.

Dùng sức giãy dụa, cô biết mình hoàn toàn bị trói, hơn nữa quần áo trên người cũng bị lột sạch.

“Ưm. “Tiếu Diêu lại dùng sức giãy dụa một chút, nhìn bóng đen trước mặt, kêu hai tiếng.

Ở nơi cử Mặc thiếu, lại cũng có người dám tới trói mình, lá gan người này có phải quá lớn hay không?

Nhưng mọi thứ thực sự đã xảy ra, đó không phải là một giấc mơ.

“M…”Tiếu Diêu rất muốn bảo cho hắn thả người, nhưng một câu cũng không nói nên lời.

Người đàn ông này là ai? Sao hắn lại làm thế với cô?

Liều mạng giãy dụa, cho dù tay chân cũng siết đỏ, cô vẫn cố gắng dùng sức.

Thả tôi ra! Đừng làm thế! Hắn là ai? Hắn muốn làm gì vậy?

Hiếp dâm, chụp ảnh khỏa thân, hoặc thậm chí quay video để đe dọa? Trong đầu Tiếu Dao tưởng tượng ra đủ loại khả năng, đều là việc cô không tiếp nhận được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận