Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bầu trời trong suốt vô hạn, đồng ruộng nhấp nhô trải dài. Ngọn núi sắc bén trùng điệp bị che khuất dưới đám mây lụa dày đặc, mặt hồ xanh biếc như gương, phản chiếu ánh mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, nổi lên ánh sáng vàng vụn.
Cảnh sắc tương tự cô không phải chưa từng thấy qua, nhưng mặc kệ ở nơi nào, mỗi một lần lại có cảm giác như lạc vào thế giới kỳ lạ, tự nhiên thuần túy lại có thể mang đến rung động khác biệt. Trước khi đến cô đã chuẩn bị sẵn sàng việc quay phim sẽ rất khó khăn, thậm chí nghĩ tới bản thân không chuyên nghiệp có thể sẽ bị yêu cầu pose dáng không ngừng, cho đến khi chụp được thành quả hài lòng mới thôi.
Nhưng Lương Vực lại không như vậy. Anh cầm lấy máy ảnh, một mực cười đi theo phía sau cô, cũng không để cô làm động tác gì, chỉ an tĩnh mà nhanh chóng chụp lại khoảnh khắc trên đường đi của cô, buổi tối sau khi dàn xếp xong lại chọn lựa một lần nữa.
Ngôn Trăn hỏi anh, vì sao không để cho cô chụp, mà lại muốn dùng phương thức như vậy, sinh ra rất nhiều ảnh lỗi. Lương Vực suy nghĩ một chút: ” Lúc anh quay động vật ở Châu Phi, cũng đều chụp như vậy, động vật sẽ không nghe anh chỉ huy hay cho anh ngoan ngoãn quay phim. ”
Cô sửng sốt một chút, tức giận nói: ” Anh, anh cư nhiên so sánh em với những động vật hoang dã kia?! ” Lời vừa ra khỏi miệng, cô ý thức được cảm xúc của mình có chút không đúng, vội vàng ngậm miệng, quay đầu nhìn về phía Lương Vực, lại phát hiện anh vẫn mỉm cười nhìn cô.
” Xin lỗi, em hơi thất thố. ” Cô ho nhẹ hai cái, cố gắng che giấu sự xấu hổ của mình. ” Sẽ không. ” Lương Vực lắc đầu, nở nụ cười,” Anh ngược lại rất vui khi thấy em ở trước mặt anh như vậy. ”
” Trong khoảng thời gian anh về nước, có thể cảm giác được khoảng cách giữa chúng ta, tính cách em rõ ràng không phải như vậy, nhưng ở trước mặt anh, em vẫn luôn rất thận trọng. ” Lương Vực nghiêm túc nhìn cô, ” Em có thể thử gỡ bỏ phòng bị với anh, Trăn Trăn. ” Cô không được tự nhiên dời mắt đi: ” Quan hệ của chúng ta tốt như vậy, em nào có phòng bị anh. ”
Anh lại lắc đầu: ” Không giống, em có tính tình nhỏ nhen, thỉnh thoảng rất tùy hứng, còn rất thích làm nũng, tức giận. Nhưng em chưa bao giờ như vậy với người ngoài, dù thế nào đều cố gắng giả bộ đoan trang, sẽ không bộc lộ cảm xúc chân thật nhất của mình. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận