Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng được thu thập rất sạch sẽ, khăn trải giường cùng chăn màu hồng nhạt tựa như cố ý nghênh đón cô đến mà chuẩn bị .

Nghe nói cô không thích nói chuyện, Tiêu Văn Sơn liền hủy bỏ buổi tiệc chào đón vốn đã chuẩn bị tốt, chỉ đến phòng cô cùng cô giao lưu , cô một câu cũng không thoát khỏi cổ họng chỉ cúi đầu, giống như không nghe thấy,nhưng cũng giống như đang nghe thực nghiêm túc.

“Ta nói nhiều như vậy, con khẳng định cảm thấy rất dong dài, yên tâm ở lại, chờ con thích ứng, ta liền an bài trường học để con đi học, muốn đi trường nào thì có thể nói với ta, nếu lão nhân này làm được, khẳng định sẽ làm cho con.”

Tiêu Trúc Vũ lộ ra tươi cười, gật gật đầu nói “Vâng”.

Cháu gái lần đầu tiên gặp đã rất ngoan ngoãn mà trả lời ông ta như vậy , người già càng ngày càng trở nên cô độc, thấy biểu cảm của cô lại cảm thấy vô cùng ấm lòng.

Ông ta chống quải trượng khập khiễng xuống lầu hai , Tô Hòa Mặc bước đi nhanh từ sân lớn chạy tới.

“Tiêu Trúc Vũ đã trở lại phải không?” Ngữ khí của hắn không áp chế được kích động.

“Không cho phép cậu gặp con bé.” một tay Tiêu Văn Sơn đỡ phía sau lưng , khôngcho phép phản bác nói.

“Không phải, tôi……”

“Cháu gái ta vừa trở về, không nghĩ gặp người, ta biết cậu thích cháu gái ta, nhưng cậu nghĩ cũng đừng nghĩ , ta sẽ đem con bé giao cho loại người giống như cậu.”

Lão nhân chỉ chỉ vào ngực hắn , ngữ khí uy lệ ,hóa thân thành trưởng bối bảo vệ con cháu của mình: “Tiểu tử, ta thả cậu đi, chờ cậu chừng nào có năng lực, lại đến đây muốn người đi.”

Bạch Dương hưng phấn chạy về nhà, lại không thấy Tiêu Trúc Vũ.

Bởi vì Bạch Vân Yển ở nhà , nên hắn không dám đi lên lầu hai tìm, thấy anh hắn từ trên lầu đi xuống liền hỏi : “Tiêu Trúc Vũ ở trên lầu làm gì?”

“Cô ấy không có ở trên lầu.”

“Nhưng lầu một cũng không có!”

Bạch Vân Yển sửa sang lại cổ tay áo: “Anh đem cô ấy đưa về cho ông nộicủa cô ấy.”

“Cái gì!”

Thanh âm bén nhọn vang dội sắp đem lỗ tai của anh hắn điếc, nhìn thấy trên cổ tay áo em trai lộ ra băng gạc màu trắng, tay phải rũ bên người trạng thái cứng đờ.

“Cánh tay chú làm sao vậy?”

“Em hỏi anh Tiêu Trúc Vũ đâu! Tiêu Trúc Vũ! Anh dựa vào cái gì mà đem cô ấy đưa về nhà ông nội cô ấy? Dựa vào cái gì!” Đáy mắt Bạch Dương sung huyết chỉ trong một cái chớp mắt . Hắn lộ ra hàm răng , những từ ngữ ác ý hung ác hướng về anh trai nói: “Anh còn chưa hỏi qua em liền tự chủ trương đem cô ấy đưa trở về! Ai cho phép anh làm như vậy !”

Bạch Vân Yển nhíu mi: “Sao chú lại nói chuyện cùng anh như thế .”

“Tôi mẹ nó là đang nói với anh đấy Bạch Vân Yển!” Bạch Dương đánh mất lí trí điên cuồng đi phía trước đẩy anh hắn một phen, Bạch Vân Yển đột nhiên bị em trai đẩy không kịp phòng ngừa liền ngồi bệch ở bậc thang, cổ áo bị em trai hắn nắm , mắt thấy nắm đấm tay phải của em trai sắp rơi xuống mặt mình, Bạch Vân Yển tay mắt lanh lẹ nắm lấy cổ tay phải của em trai.

“Bạch Dương ,chú bình tĩnh một chút.”

“Anh muốn tôi làm thế nào để bình tĩnh, anh đem Tiêu Trúc Vũ đưa đi, con mẹ nó không nói một tiếng liền đưa đi, sao lúc tôi xuống máy bay anh không nói cho tôi biết ? Anh chính là đang cố ý gạt tôi, anh biết rõ tôi để ý cái gì nhất ? Anh dựa vào cái gì làm dám làm như vậy!Sao anh không chết đi!”

“Bạch Dương!”

Gào thét tên hắn, không có tác dụng, trong mắt em trai hắn căn bản là không còn lý trí, tay phải không được, liền vung tay trái lên, hai tay đều bị hắn nắm chặt, nâng chân lên hướng về dưới thân hắn mà đá.

Bạch Vân Yển tàn nhẫn trụ cổ tay của hắn, cổ tay áo cũng bị kéo lên trên, cánh tay phải bị quấn một tầng băng gạc, vừa đúng lúc là ở cổ tay nơi mà hắn đang nắm lấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận