Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ấy cô định đi đâu vậy? Rõ ràng là nhận tiền rồi còn muốn chạy.”

“Không có, tôi không có đồng ý. Các ông xem tôi bị mù như vậy làm sao mà thỏa mãn được các ông.”

Trình Ý cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ có thể nghĩ cách khiến cho bọn họ thả cô đi.

Gã đàn ông kia nâng cằm cô lên quan sát một lượt.

“Đúng là bị mù thật đáng tiếc nhưng kệ nó, lỡ trả tiền rồi thì cứ chơi đại đi. Dù sao cũng chơi phần dưới kia mà, có chơi phần trên đâu mà lo.”

Trình Ý sợ hãi vội vàng quỳ xuống van xin.

“Tôi xin các người, các người muốn gì cũng được nhưng đừng như thế.”

“Tiếc thật, hôm nay chúng tôi chỉ muốn chơi nát cô thôi. Ngoan ngoãn mà phục vụ thì ông đây sẽ nhẹ nhàng còn không thì đừng có trách tôi không nhẹ nhàng với phụ nữ.”

Để cho kích thích hơn, bọn chúng đi đến giữ tay cô lại, bóp miệng cô rồi đổ thuốc gì đó vào trong miệng cô, ép cô uống xuống.

“Các người cho tôi uống gì đó?”

“Thứ thuốc khiến cho cô cảm thấy sung sướng. Loại này cực mạnh đấy.”

Bọn chúng đạt được ý đồ thì nở một nụ cười bệnh hoạn, đem ném cô lên giường. Thuốc ngay lập tức phát huy tác dụng, Trình Ý có thể cảm nhận được cơn nóng ran, cả cơ thể khó chịu không cách nào chịu nổi.

Cô biết loại thuốc này chỉ có xảy ra quan hệ nam nữ mới có thể giải được nhưng cô không muốn bản thân bị những gã đàn ông đê hèn này chà đạp.

“Khó chịu lắm đấy. Bây giờ cầu xin chúng tôi thỏa mãn cho cô đi.”

“Không… không bao giờ.”

Trình Ý sợ hãi nước mắt rơi lộp độp trên tay. Nếu như hôm nay cô bị bốn gã đàn ông này làm nhục ngày sau cô làm sao còn mặt mũi nào sống trên đời.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng kêu thất thanh của Trình Ý. Đầy đau đớn và tủi nhục.

Bất giác cô gọi tên anh trong vô vọng.

“Phó Nhược Hằng… mau cứu em…”

“Nhược Hằng… mau cứu em…”

“Em sợ lắm… huhu…”

Tuy chỉ là lời nói trong vô thức nhưng cô vẫn mong anh đến cứu cô. Dù cho không còn chút hy vọng nào nữa.

Cho dù cô biết anh làm sao lại đến cứu cô? Anh không thương cô, cô chết anh cũng chẳng quan tâm nữa là.

Anh đã có vợ có con, có gia đình mà anh từng mơ ước. Vậy còn cô là gì? Là một người đi ngang đời anh với tư cách là vợ cũ của anh, một người thứ ba đi ngang qua cuộc đời anh chưa từng thừa nhận. Cô lấy gì mà hy vọng rằng anh sẽ đến cứu cô đây?

Trái tim cô đau đớn vùng vẫy trong tuyệt vọng. Tại sao mọi bất hạnh cứ vây quanh cô?

Rõ ràng cô chỉ muốn sống một cuộc đời an yên, vui vẻ.

Cô không muốn thân thể mình bị bọn chúng làm cho dơ bẩn. Cảm giác tủi nhục lan tràn trong tâm trí cô.

Bây giờ ai sẽ là người cứu cô đây?

Là Phó Nhược Hằng hay là Tống Tri Hành?

Bốn người đàn ông vây quanh nắm chặt lấy cổ chân cô vuốt ve chân cô lên khuôn mặt cô. Tuy mắt cô không nhìn thấy nhưng cô có thể nghe được nụ cười dâm dê của bọn chúng.

Bọn chúng liếm láp nhìn cô mà chảy cả nước dãi. Trình Ý cắn môi cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng, cô không muốn bị thuốc khống chế, không muốn bị làm nhục, không muốn Tiểu An sau này phải bị người khác tiếp tục chê cười.

“Không… Tôi không muốn!”

“Cô cần gì phải làm khổ bản thân thế? Cô không thể chịu nổi với loại thuốc này đâu. Chỉ có quan hệ mới có thể giải được thuốc mà thôi. Mà ở đây ngoài chúng tôi ra thì còn ai có thể giúp được cô?”

Trình Ý vẫn nhất quyết phản kháng, tay chân cô co quắp tự cấu vào da thịt đến đau rát vẫn không muốn từ bỏ hy vọng.

Có lẽ cô là một người không dễ khuất phục nên lại càng khiến cho bọn người kia càng thêm hứng thú với cô.

“Buông ra…”

“Được, để xem cô chịu đựng được bao lâu?”

Trình Ý vuốt ve khắp ngực mình vì khó chịu, cô chủ động đưa tay cởi áo của mình. Cả người cô như bị một ngọn lửa thiêu đốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận