Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà chưa kịp chạy đã bị bắt được, lại phải đối mặt với trừng phạt tình dục mang theo tức giận của Nghiêm Kỷ…
Không gian xung quanh rộng rãi, mang theo sự lạnh lẽo của gió núi. Cành lá trong rừng rậm vang lên xôn xao.
Vừa lạnh vừa thấm vào xương.
Mộc Trạch Tê dù xin tha như thế nào Nghiêm Kỷ cũng không nghe, thế nào cũng phải làm ở ngay chỗ này. Mộc Trạch Tê cứ vậy bị Nghiêm Kỷ mở đùi ra, đè ở trên mui xe lạnh lẽo.
Nghiêm Kỷ ấn Mộc Trạch Tê xuống không cho cô giãy dụa, thẳng lưng đẩy mạnh một cái, côn thịt phá vỡ tầng tầng lớp lớp mị thịt chặt chẽ, lập tức đâm vào trong.
Mộc Trạch Tê bất ngờ bị đâm xuyên qua, huyệt nhỏ căng ra truyền đến cơn đau nhói. Cô khẽ rên rỉ một tiếng: “Ưm ~”, ngửa mặt lên nhìn.
Nghiêm Kỷ đi vào, không cho Mộc Trạch Tê cơ hội thở dốc đã bắt đầu va chạm. Anh không rên một tiếng, bắt đầu va chạm, cắm vào thật sâu.
Mị thịt chặt chẽ bị tách ra, bị đâm đến chỗ sâu nhất trong huyệt nhỏ, chạm đến tận cửa tử cung.
Cửa tử cung bị đâm vừa chua xót lại vừa tê dại, khoái cảm mang theo chút căng chặt đau xót dần dần lan tràn ra từ trong chỗ sâu.
Vừa bắt đầu đã đâm vừa sâu vừa tàn nhẫn như vậy, đây không phải là điều mà một người phụ nữ có thể chịu đựng được.
Mộc Trạch Tê bị đẩy, eo buộc phải cong lên, trong cổ họng tràn ra âm thanh nức nở, hai đùi không tự chủ được mà co cứng lại.
Quá sâu, quá tàn nhẫn…
Nghiêm Kỷ nắm chặt lấy đôi chân thon dài của Mộc Trạch Tê, không cho cô lùi lại, dùng sức đến mức ngón tay thon dài bấm vào trong da thịt trên đôi chân trắng nõn của cô, tách đôi chân cô càng rộng hơn, tiện để mình đâm cô.
Mộc Trạch Tê bị đâm cho mất hồn, khóc lóc: “Không ~ không muốn, muốn như vậy…”
Còn chưa nói hết câu đã bị thọc vào rút ra một cánh mạnh mẽ, cắm đến nỗi cô không thể phát ra âm thanh nào khác mà chỉ có thể nắm chặt áo sơmi đã bị xé rách nát của mình mà khóc.
Biên độ đong đưa của vòng eo thon chắc hữu lực của người đàn ông nhanh đến mức dọa người, anh rút hết ra rồi lại đâm vào hết cỡ, cắm vào thật mạnh.
Nghiêm Kỷ cắm vừa mạnh lại vừa sâu, côn thịt gần như bị rút toàn bộ ra ngoài, chỉ để lại phần quy đầu lớn đặt ở cửa huyệt, sau đó bỗng chốc đâm thật sâu về phía trước.
Va chạm sâu kinh người như vậy, khiến cho cửa tử cung chua xót.
Mộc Trạch Tê bị đâm đến mức tiếng rên rỉ đều vụn vỡ, đôi chân bị bàn tay Nghiêm Kỷ nắm chặt không ngừng run rẩy.
Kêu đến mức cổ họng cũng mệt, khàn lại. Nghiêm Kỷ vẫn không mềm lòng, mà lại càng đâm cô tàn nhẫn.
Như vậy vẫn chưa thỏa mãn, Nghiêm Kỷ vừa cắm vừa vạch hai cánh môi non mềm ra, để nhìn rõ hơn dáng vẻ huyệt nhỏ đáng thương nuốt côn thịt.
Côn thịt thô dài hung hăng cắm vào huyệt nhỏ, cửa huyệt bị căng ra hết cỡ. Cửa huyệt nhỏ nhưng có thể nuốt hết cả côn thịt thô dài, đáng thương không ngừng phun ra mật dịch ướt át.
Tốc độ thọc vào rút ra vừa gấp gáp vừa tàn nhẫn, thân dương vật dường như kéo theo cả cánh môi huyệt nhỏ đưa vào bên trong, côn thịt thô cứng ở bên trong cọ xát cánh môi xinh đẹp mềm mại đến sưng đỏ.
“A~~ ưm ư ~~” mới vậy đã khiến đầu óc Mộc Trạch Tê mơ màng, nước mắt lăn xuống, mật dịch ở huyệt nhỏ lại tiết ra từng dòng.
Huyệt nhỏ liên tục lên cao trào, bên trong không ngừng run rẩy, tầng tầng lớp lớp mị thịt không ngừng co rút rung động, hút chặt côn thịt cứng rắn căng phồng.
Vừa ướt vừa mềm, lực hút cực lớn, hút hết tinh dịch của côn thịt vào tận cửa niệu đạo.
Nghiêm Kỷ nhịn cảm giác muốn bắn, càng cắm càng sung sướng, càng thích đụng vào tận sâu bên trong chỗ cửa tử cung, cảm nhận lực hút vào thật mạnh của cửa tử cung.
Anh cắm đến sảng khoái, Mộc Trạch Tê thật sự như sắp mất mạng đến nơi. Hai đùi đã không còn sức để khép lại, nơi giữa hai chân bị đâm cho tê dại.
Thân thể co rúm lại không ngừng muốn lùi về sau, lại không thể động đậy, bị Nghiêm Kỷ đâm đến mức lui về sau, ngực sữa trắng nõn rụng động điên cuồng.
Khoái cảm mạnh mẽ sắc bén cũng theo đó bao phủ Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ tham lam cắm đến sảng khoái, bắn ra một lần.
Cả khuôn mặt của Mộc Trạch Tê đều hồng rực, rơi lệ đầy mặt, mở to miệng thở gấp, cả người đã mềm nhũn như bùn.
Nghiêm Kỷ hôn mút đôi môi mềm mại của cô, vừa bắn vừa cắm vào tận chỗ sâu bên trong, khàn giọng nói: “Chỉ mới cắm mạnh một lần như vậy mà em đã mất hồn, vậy thì lần tới làm sao bây giờ? Hửm?”
Mặc dù ý thức Mộc Trạch Tê đã mông lung, nhưng cô cũng biết trừng phạt tình dục của Nghiêm Kỷ còn chưa kết thúc. Nước mắt tuôn rơi nghẹn ngào: “Ưm…”

Quan hệ điên cuồng cùng những cơn cao trào liên tục khiến cả người Mộc Trạch Tê hoàn toàn mềm nhũn.
Cả người cô mồ hôi nhễ nhại, cơ thể tỏa nhiệt nằm trên mui xe, mồ hôi liên tục chảy xuống.
Mộc Trạch Tê sợ trượt xuống dưới nên đành ôm chặt lấy cơ thể Nghiêm Kỷ mà run rẩy.
Sau khi Nghiêm Kỷ bắn, không rút ra ngay. Ham muốn trong người đàn ông vẫn không hề giảm bớt, vẫn đang cương cứng, anh lại tiếp tục đẩy vào rút ra trong hoa huyệt.
Côn thịt nửa mềm bị mút chặt trong hoa huyệt ướt nhẹp. Khoái cảm dồn dập đồng loạt tuôn ra, côn thịt cứng ngắc trở lại.
Từ trạng thái nửa mềm sau khi bắn rồi cắm rút tới cứng ngắc. Hình phạt tra tấn bằng tình dục này dường như chỉ mới bắt đầu.
Nghiêm Kỷ đùa giỡn với bộ ngực đầy đặn, vừa liếm vừa bóp, hông của anh liên tục đẩy vào rút ra dồn dập không ngừng.
Mộc Trạch Tê sắp phát điên, cô nằm ngửa khóc lóc, tay chống bên hông Nghiêm Kỷ đẩy anh ra: “Đừng mà ~ nghỉ chút đi, Nghiêm Kỷ … hức ~ chồng ơi~”
Một cánh tay Mộc Trạch Tê làm sao đủ sức ngăn cản được anh. Nghiêm Kỷ vờ như không nghe thấy, dục vọng hừng hực xông lên não, vẫn tiếp tục xỏ xuyên cô một cách thô bạo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận