Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buồn Nôn
Bùi Uyên dựa vào tủ đầu giường, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình.
Bùi Bất Tiện nhắm ống kính ngay Kiều Sở Sở: “Đợi lát nữa chúng ta nghe sẽ biết.”
Kiều Sở Sở hồn nhiên không biết, vừa đi vừa tính toán…
[Trong nội dung cốt truyện ban đầu của câu chuyện này, bởi vì Hạ Tuyết Thuần là quản gia tạm thời của nhà bọn mình nên cô ta đã gặp bảy người anh trai của mình. Cô ta xin nghỉ mấy ngày để đi làm thay mẹ mình, mà mấy anh trai của mình rất dè dặt về mặt tình cảm, mặc dù đối với cô ta vừa gặp đã yêu nhưng cũng không thể hiện quá rõ ràng. Thế nên câu chuyện nhỏ của mỗi người với Hạ Tuyết Thuần mới là phương thức bọn họ nâng cao tình cảm.]
[Lúc này Hạ Tuyết Thuần cũng đã có một chút qua lại về mặt tình cảm với anh cả Bùi Uyên của mình, xem như là vừa mới trải qua câu chuyện nhỏ của riêng anh cả.]
Lâm Thanh khiếp sợ: “Mẹ nó, tiếng lòng vang lên trong đầu vô cùng rõ ràng, đúng là kỳ lạ, các người cũng nghe thấy hả?”
Người trong video nhao nhao gật đầu.
Lâm Thanh không nhịn được cười thành tiếng: “Anh Bùi Uyên, thì ra lúc này anh đã có qua lại về mặt tình cảm với Hạ Tuyết Thuần rồi, vậy hiện tại anh nghe được tin tức này có cảm giác gì?”
Bùi Uyên liếc cô ấy: “Cảm thấy buồn nôn.”
Lâm Thanh cười ha ha.
Kiều Sở Sở đi phía trước nghiêm túc suy nghĩ: [Sau khi anh cả Bùi Uyên tiếp xúc với Hạ Tuyết Thuần ở bệnh viện thì dần dần có nhiều hảo cảm hơn, nhận được nhiều món đồ thủ công mỹ nghệ do Hạ Tuyết Thuần tự làm.]
[Hiện tại Bùi Uyên không nhận được đồ thủ công mỹ nghệ, chắc hảo cảm với Hạ Tuyết Thuần không đạt tiêu chuẩn, hiển nhiên câu chuyện nhỏ cũng không mở ra, tạm thời xem như an toàn.]
[Nhưng chuyện vẫn phải tiếp tục, kế tiếp chắc là câu chuyện nhỏ của Bùi Triệt rồi.]
Lâm Thâm tò mò: “Sao Bùi Triệt không tham gia trò chuyện video?”
Bùi Bất Tiện nói: “Anh hai có công việc, anh ấy đi ký tài liệu rồi, không vào được video, có lẽ cũng sắp đến rồi.”
Kiều Sở Sở hồn nhiên không biết, còn đang ở phía trước suy nghĩ: [Vì Hạ Tuyết Thuần là nhân viên quét dọn, cô ta gặp được Bùi Triệt lúc đang quét cầu thang, nổi lên xung đột với chị gái cũng là nhân viên quét dọn, không cẩn thận ngã xuống cầu thang.]
[Vừa khéo chỗ hai người cãi nhau là bên cạnh phòng làm việc của Bùi Triệt, cho nên sau khi anh hai nghe thấy động tĩnh thì tiến lên giúp Hạ Tuyết Thuần, hơn nữa đưa Hạ Tuyết Thuần về phòng làm việc của mình, quỳ một chân dưới đất bôi thuốc lên mắt cá chân của Hạ Tuyết Thuần, lại không đóng cửa, bị Bùi Uyên chạy tới nhìn thấy, hai người đàn ông bắt đầu ganh đua nhau.]
Lâm Thanh nhịn cười nhìn về phía Bùi Uyên: “Anh cả Bùi Uyên được đó, thoạt nhìn dịu dàng ôn hòa, thì ra trong âm thầm lòng đố kỵ rất mạnh, nhìn thấy anh hai Bùi Triệt quỳ một gối xuống bôi thuốc cho Hạ Tuyết Thuần thì không vui đúng không!”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Phong Lộng cong môi cười cười, ngồi trên ghế làm việc lười nhác nói: “Anh cả đúng là lòng đố kỵ rất mạnh đấy.”
Bùi Uyên: “…”
Lâm Thâm không cho là vậy: “Tôi trái lại cảm thấy bảy anh em các người đều có lòng đố kỵ rất mạnh. Tôi nhớ lúc Kiều Sở Sở đi nhà trẻ bị cậu bé khác hôn một cái trở về chia sẻ với các người, kết quả các người tức giận đến cả đêm không ngủ, ngày hôm sau khiến bạn nhỏ người ta sợ tới khóc.”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Bất Tiện: “…”
Lâm Thanh: “Anh, anh không có tâm nhãn thì đừng nói thật bừa bãi, dễ bị đá ra khỏi nhóm đó, khuyên anh câm miệng.”
Lâm Thâm: “?”
Bùi Bất Tiện mất hứng dời mắt, chợt phát hiện Kiều Sở Sở biến mất: “Này! Kiều Sở Sở đâu?”
Kiều Sở Sở đã đi tới cửa bộ phận nhân sự, gõ cửa phòng quản lý.
Quản lý nghi hoặc: “Xin hỏi có chuyện gì không?”
Kiều Sở Sở tự nhiên hào phóng nói: “Tôi muốn làm nhân viên quét dọn tạm thời mấy tiếng.”
Quản lý: “?”
Quản lý mờ mịt mà nhìn cô: “Chỗ chúng tôi không thiếu nhân viên quét dọn, lại càng không thiếu nhân viên quét dọn tạm thời.”
“Tôi biết.” Kiều Sở Sở đi tới trước mặt cô ấy: “Tôi có chuyện muốn làm.”
“Vậy tôi càng không thể đồng ý.” Quản lý không hiểu nổi: “Cô là ai, nói tới làm nhân viên quét dọn thì đến làm nhân viên quét dọn.”
Kiều Sở Sở lấy ra một bao lì xì tiền mặt đã chuẩn bị bị từ trong túi: “Tại hạ bất tài, em tám của chủ tịch Bùi Triệt, cô gọi tôi là cô Bùi là được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận