Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi thương lượng xong, tất cả mọi người giúp đạo nhân cắt giấy thi pháp, Cảnh Vương nhân cơ hội này kéo Yến Tuyền đến trước mặt Tây Thương quốc vương, uyển chuyển nói ra thỉnh cầu muốn xin mấy quả trường sinh.
Tây Thương Vương lại là người rất dễ nói chuyện, lập tức ra lệnh cho người bưng một đĩa quả trường sinh đến cho bọn họ cứ lấy tùy ý, ăn thoải mái.
Đơn giản như vậy đã lấy được rồi? Còn nhiều như vậy? Cảnh Vương và Yến Tuyền không khỏi hoài nghi loại quả này rốt cuộc có phải quả trường sinh hay không, dù sao vừa rồi Khương Mẫn đã nói quả trường sinh này năm mươi năm mới nở hoa, năm mươi năm mới kết quả, lại mất năm mươi năm nữa mới chín và hái được, nhiều quả như vậy không phải mất đến hàng nghìn năm vạn năm sao?
Nhưng Yến Tuyền mặc kệ có phải là thật hay không, dù sao nàng cũng đã giúp ông ta lấy được, bắt Cảnh Vương sai thuộc hạ trả lại tuổi thọ cho Trăn tỷ nhi.
“Đạo Mão, trả lại đèn dầu cho Yến tiểu thư.” Cảnh Vương nói được làm được, gọi lão đạo nhân kia tới, sau đó nhét ba quả trường sinh cho ông ta, coi như là thưởng cho ông ta.
Đạo Mão còn không biết mình đang bị Cảnh Vương lợi dụng để thử thuốc, liên tục tạ ơn, hai ba miếng đã ăn quả trường sinh vào bụng.
Đạo Mão đang ăn còn không quên nói cho Yến Tuyền cách dùng chiếc đèn dầu này: “Chỉ cần ngươi nhúng ngón giữa tay trái của chất nữ của ngươi vào trong đèn dầu, tuổi thọ của nàng ta sẽ tự động trở về.”
Đạo Mão vội ăn, nói chuyện cũng vội, nước trái cây bắn tung tóe, Yến Tuyền yêng lặng lùi lại nửa bước, né tránh nước trái cây kia nhưng vẫn ngửi thấy mùi thơm dễ chịu của cỏ cây, trên người Tây Thương Vương và mấy vị tướng lĩnh cũng có thứ mùi này, có lẽ là vì bọn họ đều đã ăn quả trường sinh.
Yến Tuyền suy nghĩ, chỉ thấy Đạo Mão ở trước mặt biến thành một thiếu niên trẻ tuổi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chuyện này khiến Cảnh Vương vui đến phát điên, không nghi ngờ chuyện gì nữa, cũng vội vàng ăn ba quả trường sinh. Những người khác thấy vậy cũng nhao nhao cầm lấy trái cây, sau một lúc, một đĩa quả trường sinh bị mọi người cướp đoạt không còn một quả, ai cũng biến trở về dáng vẻ trẻ trung.
Cảnh Vương không chỉ ăn mà còn cầm thêm mấy quả, thấy Yến Tuyền không ăn, hỏi nàng: “Yến tiểu thư không muốn trường sinh bất lão sao?”
Yến Tuyền lắc đầu, bây giờ có thể ra ngoài hay không cũng khó nói, trường sinh bất lão ở cái nơi quỷ quái này không khác nào hành hạ tra tấn. Hơn nữa sinh, lão, bệnh, tử mới là luân hồi của nhân gian, trường sinh bất lão không khác nào nghịch thiên cải mệnh, nhân quả báo ứng, ai biết hậu quả của trường sinh bất lão là gì? Cũng không cần mạo hiểm quá mức.
“Ta hiểu rồi, Yến tiểu thư còn trẻ, còn chưa có con, còn muốn sinh con với Tĩnh Quốc công đúng không?” Cảnh Vương chỉ nghĩ nàng sợ không sinh con được mới không ăn, tỏ ra tiếc nuối thay nàng, cơ hội trường sinh bất lão chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, chờ đến khi nàng sinh con rồi, chưa chắc đã tìm được ba quả trường sinh nữa đâu.
Yến Tuyền không giải thích, nàng đã lấy được đèn dầu, bây giờ chỉ muốn nhanh chóng tìm đường ra ngoài.
Nhìn người và quỷ xung quanh, Yến Tuyền quyết định đi tìm người hơi thân quen một chút là Khương Mẫn để hỏi thăm về chuyện mười tám tầng khảo nghiệm của Quỷ giới.
Khương Mẫn bị một đám quỷ vây quanh ngắm nhìn thân thể, nghe lời Yến Tuyền nói, không đợi Khương Mẫn trả lời, đám quỷ khác đã nói trước: “Lối ra ngoài ở ngay trong tòa Phật tháp kia.”
Yến Tuyền dõi theo tầm mắt của bọn họ, từ xa nhìn thấy một tòa Phật tháp cao chót vót ẩn trong hắc khí.
“Mỗi lần vượt qua một tầng khảo nghiệm sẽ nhận được một viên xá lợi tử, tiến vào tầng tiếp theo, thu thập được mười tám viên xá lợi tử là có thể mở ra cánh cửa tầng mười chín, trở lại hiện thực.”
“Những người khác không thể đi theo đến tầng tiếp theo sao?”
“Đương nhiên là không, một khi mắc sai lầm, xá lợi tử mà ngươi lấy được cũng sẽ bị thu hồi, sau đó ngươi sẽ phải chịu những hình phạt địa ngục tương ứng như rút lưỡi, cắt tay, núi đao, chảo dầu vân vân, cho đến khi bị hành hạ đến chết đi mới được thả ra, sau đó ngươi sẽ phải quay trở lại tầng đầu tiên tiếp nhận khảo nghiệm.”
“Theo như lời ngươi nói, phải vượt qua mười tám ải trong một lần, còn không được nhờ người khác giúp đỡ, như vậy cũng khó quá rồi!”
“Nếu không thì ngươi nghĩ tại sao chúng ta vẫn luôn bị nhốt ở đây?”
… Lúc Yến Tuyền đang dò la nghe ngóng ở đây, Cảnh Vương cũng đang ở bên kia hỏi Tây Thương Vương, ông ta vừa nghe thấy việc mình phải tự vượt ải, không thể nhờ người ngoài thì vẻ mặt đột nhiên thay đổi, làm sao cũng không muốn tin, chưa từ bỏ ý định đến bên cạnh Yến Tuyền, cưỡng ép buộc vạt áo của mình và của nàng lại với nhau. Ông ta cũng không tin lúc Yến Tuyền tiến vào tầng tiếp theo sẽ bị lột quần áo.
Yến Tuyền đã cạn lời với hành vi vô sỉ của Cảnh Vương nhưng ngại nỗi bên phía ông ta người đông thế mạnh, còn cả chuyện khẩu phần lương thực cũng cần ông ta cung cấp, Yến Tuyền cũng chỉ có thể để ông ta đi theo.
Thế là tất cả mọi người cũng bắt chước, hết người này đến người kia, tất cả đều buộc vạt áo lại với nhau.
Cách làm của bọn họ hấp dẫn sự chú ý của không ít người Tây Thương, người Tây Thương thấy bọn họ tin tưởng Yến Tuyền có thể đi ra ngoài như thế cũng không khỏi tò mò, rối rít đến Phật tháp hóng chuyện, muốn xem thử Yến Tuyền rốt cuộc có thể dẫn bọn họ ra ngoài không.
Tiến vào bên trong Phật tháp, thứ đầu tiên nhìn thấy là một tấm gương lớn được khảm trên đá, bên cạnh có viết ba chữ “đài Nghiệt Kính” và mấy dòng chữ nhỏ khác: Hồn đăng nghiệt kính hiện nguyên hình, giảm tự thâu văn ám bổ kinh. Âm luật vô tư thực phán đoạn, dương nhân tác ác thụ nghiêm hình*.
*Dịch thơ:
Hồn soi gương ác hiện nguyên hình
Bớt chữ gom văn ngầm sửa kinh
Luật xử công minh nơi địa ngục
Người đời tạo ác chịu nghiêm hình.
Đám người Yến Tuyền tiến lên phía trước, nhìn vào trong gương, chỉ thấy có vài người được ánh sáng vàng bao phủ, có mấy người bị luồng khí đen bao phủ, còn có mấy người trên người hiện lên ánh sáng màu trắng, trên người Yến Tuyền và Cảnh Vương đều là ánh sáng trắng.
Vừa mới liếc mắt nhìn, còn chưa kịp nghĩ, một luồng ánh sáng trắng chói mắt đã xẹt qua, ánh sáng vàng và ánh sáng vàng tách ra một nơi, ánh sáng trắng và ánh sáng trắng tách ra một nơi, khí đen và khí đen được tách ra một nơi, chia ra đi đến ba thành trấn, vạt áo bọn họ buộc vào với nhau bên trong Phật tháp hoàn toàn không có tác dụng gì.
Cảnh Vương thấy thế lập tức mặt xám như tro tàn, ôm chặt lấy cánh tay Yến Tuyền không buông, rất sợ Yến Tuyền đột nhiên lấy được xá lợi tử rồi bỏ chạy một mình.
Yến Tuyền vẫn còn kinh ngạc vì trước mặt đột nhiên xuất hiện một người còn sống, bị ông ta ôm như vậy lập tức cảm thấy khó chịu, ngay tức khắc muốn đẩy ông ta ra nhưng Cảnh Vương đã phản lão hoàn đồng, lúc này sức lực đã không giống ông cụ già vừa rồi, Yến Tuyền đẩy mấy cái cũng không đẩy được ông ta ra, cuối cùng cũng chỉ buông tha một cánh tay để ông ta ôm.
“Những người này bây giờ trông giống như con người nhưng một khi phạm phải cấm kỵ của bọn họ thì bọn họ sẽ biến thành lệ quỷ, hành hạ người ta đến chết.” Một người Tây Thương hiểu rõ chuyện này giải thích với đám người Yến Tuyền.
Nhớ đến những gì vừa nghe được, mặc dù không chết thật nhưng chỉ nghe đến mấy chữ như rút lưỡi, cắt tay, núi đao, chảo dầu đã cảm thấy da đầu tê dại, nếu thật sự bị hành hạ đến chết, chỉ nghĩ thôi cũng không dám nghĩ.
Yến Tuyền muốn hỏi bọn họ những chuyện cụ thể hơn nhưng đột nhiên có một lớn nương què chân đi tới, hỏi Yến Tuyền và Cảnh Vương đang ôm cánh tay nàng: “Hai vị đang định đến nơi nào? Nếu muốn đi ngang qua Triệu gia trang, có thể gửi lời nhắn cho nhi tử của ta được không?”
“Bắt đầu rồi.” Người Tây Thương người nhắc nhở bọn họ.
“Ngươi muốn gửi lời nhắn gì?” Yến Tuyền hít sâu một hơi hỏi.
Đại nương chưa nói nước mắt đã rơi, vừa lau nước mắt vừa nói: “Nhi tử của ta tên là Tăng Hâm, đang làm việc ở Triệu gia trang của ông chủ Triệu. Các ngươi nói với nó là vì nó đã lâu không về nhà, tức phụ nhi trong nhà không chịu nổi cô đơn đã cấu kết với lão hán cách vách. Đôi gian phu dâm phụ đó điên loan đảo phượng không biết xấu hổ, vi nương thân tàn thể nhược, không dạy dỗ được nó, ngược lại còn bị bọn họ bắt nạt, mong con mau chóng trở về dạy dỗ đôi cẩu nam nữ vô pháp vô thiên này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận