Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thoải mái vậy sao, lâu rồi không thao em, thân thể dâm đãng như cũ không thay đổi, có biết tôi nửa tháng nay ở nhà vượt qua như thế nào không? Ngày nào trong mộng cũng nghĩ tới thao em không xuống được giường giống như hôm nay, làm cho em phải khóc! ”

Như bây giờ.

Hắn thao cô một cách tàn nhẫn, đặc biết tìm chỗ mẫn cảm của cô để thao, càng xâm nhập vào bên trong, cô càng thét chói tai, nước mắt giàn dụa chảy trên mặt, hai chân bị hắn giơ lên cao đặt lên bả vai, mông rời khỏi bề mặt giường.

Cả người hắn ở tư thế áp đảo, áp chế cô không thể động đậy, không ngừng đâm vào trong, hông nhún càng ngày càng nhanh, hai tay chống bên hông cô, hai má hắn xuất hiện một vết đỏ ửng, dục vọng xâm nhập.

“Không, không a… đi vào rồi, ô ô đâm vào tử cung rồi, đau quá, đau quá không được a!” Hai tay cô giơ loạn lên trong không khí, móng tay bén nhọn cào qua mặt hắn, hiện lên từng dấu vết đặc biệt rõ ràng.

Đàm Lam nắm lấy tay cô giơ lên đỉnh đầu, hai trái trứng đập vào nhau phát ra tiếng ba ba, hắn thở hổn hển thô lỗ hỏi.

“Còn dám nữa hay không! Hả? ”

“Không… Ô ô, không dám, tôi không dám.”

“Không dám cái gì?”

“Nói lung tung, không, không nói lung tung nữa, đau quá a, nhẹ một chút….. nhẹ chút đi chủ nhân, cầu xin chủ nhân.”

Nghe được tiếng xưng hô đã lâu không nghe thấy, hắn co rút trong phút chốc rồi dừng lại.

Vươn tay vuốt ve nước mắt trên mặt cô, trong mắt thêm vài phần ôn nhu.

“Gọi tên tôi, ngoan.”

Vân Tô Tô vội vàng cầu xin, nắm lấy bàn tay to của hắn đặt lên khuôn mặt mình, không ngừng cọ cọ ý đồ lấy lòng, hai mắt đầy nước mắt khóc thê thảm.

“Đàm Lam… Đàm Lam ô ô, nhẹ một chút được không, đâm vào tử cung thật sự rất đau, nhẹ một chút ưm…”

Hắn híp mắt, khóe miệng hàm chứa ý cười ôn nhu.

“Được, tiểu yêu tinh.”

Người sau khi được dạy dỗ quả thật là trở nên nghe lời không ít, không dám đem chuyện chân hắn què ra đùa giỡn nữa, chỉ là sau khi làm xong thì không quấn lấy hắn, cho dù hắn có dỗ thế nào cũng không chịu.

Bốn người biết hắn thừa dịp bọn họ không có ở đây dám ăn vụng nên cũng giám sát hắn chặt chẽ, không cho hắn một chút cơ hội nào tiếp cận Vân Tô Tô.

Việc học vẫn phải tiếp tục, Đàm Lam không đi học được, sợ bị cha bắt gặp nên chỉ có thể ở trong căn hộ đọc sách, mỗi ngày cũng chỉ được gặp cô vài lần.

Từ lúc không sợ bọn họ nữa, cô cũng ở trường kết giao bạn bè, tính tình tuy hướng nội nhưng cũng dần dần trở nên vui vẻ, ai lại không thích nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu hoạt bát cơ chứ, cho nên bên cạnh cô dần dần có thêm nhiều bạn học nói chuyện phiếm với cô.

Cô học thể dục, bốn người trốn học tập thể đến sân thể dục xem cô chạy bộ, thể lực cô quả thật không phải kém bình thường, chạy được hai trăm mét liền chạy không nổi.

Trịnh Nghị tựa vào lan can tầng bốn nhìn xuống, nhìn chằm chằm trong chốc lát, phát hiện cô chống hai chân thở dốc, một nam sinh từ phía sau chạy tới, khom lưng cúi đầu nói gì đó với cô.

Thần kinh bọn họ ai cũng căng thẳng, Hứa Tân nắm chặt chai nước khoáng trong tay, đầu ngón tay thon dài trắng bệch, bóp bẹp bình nước, làm toàn bộ nước bên trong đổ ra.

“Mẹ kiếp, thằng oắt con kia là ai?”

Lam Đà nheo mắt lại: “Hẳn là bạn học của Tiểu Vân Nhi. ”

“Có chút ý tứ a, tiểu gia hỏa này lại dám nói chuyện với nam sinh khác.” Quý Đỗ liếm môi dưới khô khốc, xoay người đi xuống cầu thang.

Thấy tình huống này, ba người phía sau đều đi theo xuống lầu.

Cô thở hổn hển, chỉ biết cự tuyệt sự quan tâm của hắn, không biết bộ dáng này của mình mê người cỡ nào, đỏ mặt thở dốc, bộ ngực trong chiếc áo thể thao phập phồng lên xuống, một vệt ửng hồng như dục vọng xuất hiện trên làn da trắng mềm mại.

“Tôi chỉ là do thể lực không tốt lắm, không có việc gì, cậu cứ chạy đi, không cần để ý đến tôi đâu.”

Nam sinh thu liễm ánh mắt của mình: “Thể lực không tốt thì đừng chạy, tôi nói với thầy một chút, cậu ở đó nghỉ ngơi đi, còn chạy lát nữa xảy ra chuyện gì sẽ không tốt đâu.”

Cô cũng nghĩ vậy, huống chi thể lực của mình có thể tốt đến mức nào chứ, ngay cả bị bọn họ thao ở trên giường mà cũng có thể ngất đi, chạy bộ chính là lấy mạng cô.

Nhìn thân thể cô mềm nhũn đi xiêu vẹo, cậu ta nhịn không được muốn đỡ cô, nhưng tay còn chưa chạm tới cánh tay cô, đột nhiên bị một chai nước khoáng hung hăng đập trúng đầu, phát ra tiếng kêu rên rỉ đau đớn.

“Á…”

Vân Tô Tô kinh ngạc quay đầu nhìn lại thấy bốn người kia hùng hục lao tới, cảm giác áp bách về chiều cao từ từ xông lên, Hứa Tân bước nhanh tới, khom lưng ôm lấy chân cô, trực tiếp ôm cô lên.

Hắn cảnh cáo nhìn nam sinh kia: “Người của tôi mà cũng dám động, không muốn sống nữa hả! Quản tốt cái móng heo kia của cậu đi, lần sau tôi còn phát hiện liền trực tiếp chặt luôn.”

Nam sinh kia kinh ngạc lui về phía sau một bước, không ít người nhìn qua, Vân Tô Tô đẩy bả vai mắng hắn, hai chân không ngừng đấm đá, đầu gối thiếu chút nữa đá đến háng hắn, Hứa Tân vội vàng ngăn cản cô.

“Đừng nhúc nhích, tôi đưa em đi ăn chút gì đó đi, đi.”

“Các người có bệnh hả! Tôi đang ở trong lớp. ”

Quý Đỗ giơ tay búng cái mũi nhỏ nhắn của cô: “Vật nhỏ, em cũng biết em đang đi học, vậy tại sao em lại nói chuyện với cậu ta? Em thật sự muốn làm cho bọn tôi tức giận, phải không?”

Vân Tô Tô hung ác đẩy tay hắn ra: “Là cậu ấy muốn quan tâm tôi, liên quan gì đến tôi, các người cũng trốn học có phải hay không? Cố ý tới giám sát tôi hả? ”

“Không phải giám sát em.” Trịnh Nghị nhìn cô, đặc biệt nghiêm túc nói: “Chỉ là ghen thôi, anh không cho phép nam sinh khác tới gần em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận