Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thậm chí cả sương khói bay ra sau khi thuốc lá bùng cháy. Mỗi giây phút, mỗi một ngày, Bàng Kinh Phú cũng đều không có thuốc chữa mà nhớ nhung Điền Yên.

Điền Yên ngồi trên tấm thảm cotton màu trắng nhạt trong phòng khách, cùng Cur chơi với quả bóng lông màu hồng yêu thích nhất của nó.

Cửa sổ sát đất thông với sân sau đã bị khóa lại, ngăn cản nó tiếp cận với bãi cỏ yêu quý.

Điền Yên chỉ có thể ném lên trên không để nó bắt lấy, mặc dù nó rất lớn nhưng động tác lại cực kỳ linh hoạt. Khi hai chân trước của nó bật lên, trong nháy mắt nó cắn quả bóng lông, ngoắc cái đuôi vui sướng đưa cho Điền Yên để cô tiếp tục.

Điền Yên xoa xoa đầu lông xù lớn của nó. Đến bây giờ cô cũng không dám tin đồ chơi này lại là chú chó hoang cô nhặt được năm đó. Rõ ràng khi đó nó còn không dài bằng cánh tay của cô, nhưng hiện tại khi đứng lên ước tính phải cao đến một mét tám.

“Thật giỏi.”

Cur hưng phấn sủa với cô, hai bên khóe miệng không dừng vẩy nước miếng ra ngoài.

Nghe thấy tiếng mở khóa cửa, Cur kích động cào cấu sàn nhà chạy về phía cửa. Sau khi nhìn thấy chủ nhân, nó ngoan ngoãn lượn vòng quanh người anh, cũng không bổ nhào vào mà chỉ cong mũi ngửi thật kỹ.

Hoàng hôn buổi chiều, ánh đèn trong phòng mờ tối, mặt hồ sáng sủa bên ngoài phản chiếu ánh sáng màu đỏ cam của bầu trời và những ngọn núi phủ tuyết.

Điền Yên ngồi xếp bằng ở trước cửa sổ. Cô mặc áo sơ mi rộng thùng thình và quần đùi màu đen của anh, mái tóc dài ngang eo lười biếng rủ xuống sau lưng. Cô quay đầu nhìn anh, lộ ra nụ cười sáng rỡ.

Đây là cảnh tượng Bàng Kinh Phú đã từng tưởng tượng ra vô số lần.

Anh bình tĩnh đứng trước cửa vài giây rồi giả vờ thoải mái cởi giày bước vào nhà.

Bàng Kinh Phú đặt thịt sống đã mua lên tủ gỗ ở huyền quan, cởi áo khoác hoodie màu đen treo lên tường, thuận tiện bật đèn trong phòng khách.

Ánh sáng trắng rực rỡ chiếu sáng toàn bộ không gian ấm áp, cây xanh ở các góc sô pha và tường tràn đầy sức sống. Khung cảnh tuyệt đẹp ngoài cửa sổ như một bức tranh sơn dầu, hun đúc mỗi một xó xỉnh trong phòng.

Trong hoàn cảnh như vậy, thời gian dường như trôi chậm lại, mỗi khoảnh khắc được ghi lại đối với Bàng Kinh Phú mà nói đều quý giá và hạnh phúc.

Mỗi ngày Bàng Kinh Phú đều sẽ ra cửa một lần để mua thức ăn cho Cur.

Lúc đầu Điền Yên khá tò mò tại sao nó lại được gọi như vậy. Nhưng cô nhớ đến mình từng nói sẽ đặt tên cho con chó là cẩu tặc, phiên dịch của Cur là chó dữ, dường như không khác mấy so với cẩu tặc. Có vẻ như Bàng Kinh Phú là nghiêm túc tiếp diễn cái tên này.

Nhưng nếu như Bàng Kinh Phú biết nguồn gốc của cái tên cẩu tặc này, sợ là anh sẽ đổi tên cho Cur ngay tại chỗ.

Cur đang ăn trong bếp, tiếng nhai thịt vang lên trong trẻo vang dội.

Bàng Kinh Phú ngồi trên thảm chung với Điền Yên. Anh giam người vào trong ngực, mở máy tính xách tay trên bàn trà lên.

Bàng Kinh Phú một tay ôm eo cô, thân mật áp sát với cô. Luồng khí nóng không cản trở phun ra từ đôi môi mỏng của anh, phun vào tai cô.

“Cho em xem một thứ.”

Bầu không khí mập mờ hòa vào bầu không khí ấm áp theo lời nói của anh, hơi thở ấm áp xâm nhập vào lỗ chân lông của cô, chọc cho Điền Yên không nhịn được rụt cổ lại.

Ngón tay anh thuần thục nhấn bàn phím, điều khiển bàn di chuột, trên màn hình hiện lên một trang web để theo dõi theo thời gian thực.

Điền Yên có một loại dự cảm xấu.

Sau khi anh bấm vào lần nữa, màn hình hiển thị một phòng bệnh, màn hình giám sát hướng về phía chiếc giường bệnh.

Nằm trên giường chính là bà ngoại Điền Yên, Điền Xuân Oanh.

Trên mặt bà ấy cắm ống dưỡng khí, làn da già nua đầy nếp nhăn, bắp thịt nhợt nhạt yếu ớt dường như càng lỏng lẻo hơn, sợi dây của mặt nạ dưỡng khí được thắt chặt lại, làn sương mù thỉnh thoảng xuất hiện trong mặt nạ, chứng minh bà ấy vẫn còn thở.

Cổ họng Điền Yên nghẹn lại, hô hấp cũng không thông.

“Em thật đúng là nhẫn tâm.” Tiếng cười của Bàng Kinh Phú tràn đầy giễu cợt, như kim châm vào sự áy náy trong lòng cô.

“Vì rời khỏi tôi mà ngay cả bà ngoại em cũng không cần. Nếu như không có tôi, bây giờ bà ấy đã chết. Một người lẻ loi hiu quạnh bị ném trong viện dưỡng lão, con gái chết, ngay cả cháu gái cũng không cần, bà ấy thật là đáng thương.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận