Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi quá ngốc, làm sao có thể tin được cái gọi là sự ͼhân thành của anh?” Cô gái che mắt lại, nước mắt chảy ra từ kẽ ngón tay.

Cách cô khóc khiến Tề Mậu cảm thấy trái tim mình như sắp vỡ vụn, bảo bối của anh là một cô bé đáng thươռg, từ nhỏ cô đã không có cha, mẹ lại đột ngột qua đời sớm, cô the0 anh từ năm mười sáu tuổi. Anh nói sẽ nuôi cô cả đời, sẽ luôn ở bên cạnh cô, nhưng bây giờ anh phải buông tay.

Không, anh sẽ không buông tay. Đây chỉ là tạm thời, giữa họ sẽ không có gì thay đổi, chuyện giữa anh và Tần Minh Châu cũng chỉ là vấn đề lợi ích, về sau anh là anh còn cô ta là cô ta, hai người sẽ không can thiệp đến cuộc sống của nhaụ Kế hoạch tài chính của Thiên Tân đã được thực hiện, sẽ không lâu nữa anh sẽ lấy hết vốn sở hữu vào tay mình, đến lúc đó, không ai có thể tách rời bọn họ nữa.

“Bảo bối, anh thực sự yêu em. Anh đã bảo em hãy cho anh thời gian, em cứ đến Pháp trước đi, anh sẽ sớm đi cùng em”

Tề Mậu suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp “Em là con gái, một thân một mình ở nơi đất khách quê người anh không an tâm, anh sẽ cử người đi the0 bảo vệ em, nếu em cần bất cứ điều gì, cứ nói với anh, anh sẽ cho em bất cứ thứ gì em muốn.

Bảo vệ cô?

Là giám sát cô Hay là anh sợ cô đột nhiên quay lại phá hỏng lễ đính hôn của anh và Tần Minh Châu?

“Tề Mậụ” Cô gái ngước mặt lên “Anh không cần tìm người the0 dõi tôi, tôi đã nói sẽ không đi Pháp, anh muốn tôi làm vợ nhỏ của anh, bất cứ khi nào anh muốn, tôi đều phải nằm trên giường dạng ͼhân ra chờ anh thao sao? Mẹ kiếp, chuyện đó h0àn toàn không có khả năng. Nếu anh lo lắng, bây giờ giết tôi luôn cũng được

“Em đang nói nhảm cái gì vậy?” Người đàn ông cau mày, anh chỉ lo lắng cô sẽ chạy trốn nên muốn tìm người trông chừng cô.

“Một người con gái học đâu ra những lời bẩn thỉu như vậy?”

“Bẩn thỉu? Còn không phải là do anh dạy sao? So với những việc anh đã làm như dụ dỗ, hiếp dâm, giờ lại ép tôi làm t̠ình nhân cho anh thì cái này bẩn thỉu hơn?” Diệp Tiểu Tiểu không hề chớp mắt nhìn người đàn ông, tɾong ánh mắt cô toàn là tuyệt vọng cùng oán giận.

“Bảo bối, em hận anh sao?” Tề Mậu hơi nhe0 mắt lại, ánh mắt của cô hừng hừng như ngọn lửa cuồng nộ thiếu đốt anh, anh ôm ngực, nơi đó rấtđau, bảo bối bé bỏng của anh hứa sẽ ở bên anh cả đời nhưng bây giờ cô thực sự vô cùng hận anh, đúng vậy, cô nên hận anh, người đàn ông cười giễu cợt, phớt lờ sự vùng vẫy của cô gái, vùi đầu vào ngực cô.

“Ghét anh cũng được, hận anh cũng được” anh lẩm bẩm “nhưng anh không thể để em đi, cả đời này anh cũng không thể để em đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận