Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cắn Ngược
Chị gái chưa hoàn hồn mà ôm lấy tay vịn cầu thang, quay đầu lại nhìn về phía hai người: “Em gái cô không sao chứ!”
Kiều Sở Sở hoảng sợ chảy mồ hôi lạnh ướt sũng người, ôm chặt lấy cánh tay của Hạ Tuyết Thuần: “Không sao chứ?”
Mặt mày Hạ Tuyết Thuần trắng bệch, cô ta từ từ đứng thẳng người dậy: “Không, không sao…”
Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm: [Mình còn tưởng rằng là chị gái bắt nạt Hạ Tuyết Thuần, thì ra là tự Hạ Tuyết Thuần gây chuyện. Có điều tránh được Hạ Tuyết Thuần bị thương, có phải nội dung này đã trôi qua rồi không?]
Cô thả lỏng: “Hai người không sao thì tốt, tôi đi đây.”
Hạ Tuyết Thuần xoay người nhìn về phía cô: “Khoan đã, cảm… Kiều Sở Sở!”
Đột nhiên Hạ Tuyết Thuần cao giọng, bất ngờ vì người cứu cô ta chính là Kiều Sở Sở.
Đám người Bùi Bất Tiện bỗng nhiên cảnh giác.
Kiều Sở Sở nghi hoặc quay đầu, nhìn Hạ Tuyết Thuần đang ngơ ngác: “Sao thế?”
Hạ Tuyết Thuần nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, đột nhiên hiểu ra mà gật đầu: “Thảo nào bà thím này bắt nạt tôi, thì ra là cô đã hợp tác trước với cô ta!”
Chị gái lao công: “?”
Kiều Sở Sở: “Hợp tác trước cái gì, tự cô làm sai còn muốn tát nước bẩn lên người người khác à?”
Hạ Tuyết Thuần cười ha ha, lý lẽ hùng hồn mà nói: “Tôi làm sai? Tôi lau cầu thang hắt nước lên bậc thang là sai? Không phải các người đang gây chuyện thì là gì?”
Kiều Sở Sở không cam lòng yếu thế: “Cô tưởng lỗ tai tôi bị điếc hả, chị gái này không trách cô sai, chỉ nhắc cô lần tới đừng làm như vậy, kết quả cô tranh luận nên cô ấy mới không vui nói cô thêm mấy câu, nếu cô không tranh luận thì chẳng phải không có chuyện này rồi sao?”
“Ôi ôi ôi!” Hạ Tuyết Thuần bĩu môi: “Ý của cô là kêu tôi nén giận ấy hả?”
Chị gái tức tới mức hít thở không thông: “Con bé này sao cô lại vô lý như vậy hả? Ai kêu cô nén giận, cô làm không đúng, tôi là tổ trưởng nhắc nhở cô cũng không được sao?”
“Các người tưởng tôi bị ngu hả, đây mà là nhắc nhở cái gì?” Hạ Tuyết Thuần không phục nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Cô cố ý thì có, cô kêu nhân viên quét dọn bắt nạt tôi! Ở nhà cô cô bắt nạt tôi còn chưa đủ, cô còn chạy đến đây để bắt nạt tôi!”
Lửa giận của Kiều Sở Sở vụt phát cao ngút: “Nếu tôi muốn bắt nạt cô thì tôi đã để cho cô ngã xuống rồi, còn có thể giúp cô hả?”
Hạ Tuyết Thuần không buông tha: “Cô dùng sức như vậy, ai biết có phải cô muốn tôi ngã xuống cầu thang hay không! Rõ ràng là cô không có ý tốt!”
Cô ta hung hăng đẩy Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở lảo đảo hai bước, tức giận xắn tay áo lên: “Đẩy tôi đúng không? Vậy tôi chọc mắt cô!”
Cô dứt khoát giơ tay chọc vào mắt Hạ Tuyết Thuần.
Hạ Tuyết Thuần che mắt: “Á! Cô vậy mà chọc mắt tôi! Vậy tôi sẽ túm tóc cô!”
Kiều Sở Sở bị kéo tới hơi nghiêng đầu, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: “Mái tóc vừa chăm sóc của tôi!”
Cô đè Hạ Tuyết Thuần nhanh như hổ đói vồ mồi.
Cầu thang vang lên một đống tiếng hét chói tai.
Chị gái lao công ở bên cạnh sứt đầu mẻ trán: “Đừng đánh nữa đừng đánh nữa! Sắp sang năm mới rồi xin hai người đừng đánh nữa!”
Bùi Bất Tiện nhanh chóng bộp bộp bộp chạy lên lầu: “Bỏ em gái tôi…”
Dưới chân anh ấy dính nước, trượt chân trên bậc thang, điện thoại bay thẳng ra ngoài.
Bùi Bất Tiện kinh ngạc: “Điện thoại!”
Kiều Sở Sở cảm thấy trong góc có thứ gì đó bay tới, đưa tay ra tóm lấy, dán điện thoại lên tường xong thì tiếp tục đè lên người Hạ Tuyết Thuần mà đánh.
Lâm Thanh quan sát ở khoảng cách gần: “…”
Lâm Thâm: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Bất Tiện nằm trên bậc thang giống như một con cóc lớn hai mắt tỏa sáng nhìn Kiều Sở Sở: “Thủ pháp lưu loát như vậy, hoàn toàn là Kiều Sở phiên bản thực tế trong tiểu thuyết của mình…”
Quản lý nghe tiếng động đi tới, đứng ở đầu cầu thang sợ tới mức muốn nhảy lên: “Ai ôi! Sao lại đánh nhau như vậy! Cô Bùi!”
Quản lý xuống cầu thang, đột nhiên dưới chân trượt một cái, ngã ngồi từng bậc từng bậc xuống dưới: “Á!”
Cô ấy cứng rắn xóc nảy tới bậc cuối cùng mới dừng lại, sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt.
“Tên ngu xuẩn nào vẩy nước trên bậc thang đấy!”
Bùi Triệt nghi ngờ ra khỏi văn phòng, nhìn thấy trong cầu thang vô cùng ồn ào.
Kiều Sở Sở và Hạ Tuyết Thuần lăn qua lăn lại đánh nhau, kéo tóc chọc mắt, mắng chửi bậy bạ.
Bùi Triệt nhìn chăm chú: “Sở Sở?
Anh ấy chạy xuống lầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận