Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ăn cơm ăn cơm!” Lão nhân ngồi ở chủ vị , cầm lấy chiếc đũa gõ gõ chén, ý bảo bọn họ nhìn lại phia cầu thang , cô đi từ lầu hai xuống , vẫn mặc váy trắng như khi mới đến đây, cúi đầu đi xuống , không liếc mắt nhìn bọn họ một cái.

Sau đó tìm được vị trí của chính mình, chính là nơi ở duy nhất trên bàn ăn còn để trống ngồi xuống.

Một đám người lại nói nói cười cười, thay đổi một bộ mặt, không ngừng gắp đồ ăn cho cô.

“Ăn nhiều một chút, cháu gái nhìn rất gầy, giống như bình thường không được ăn cơm thật tốt.”

“Đây là đồ ăn do bác cả làm, nếm thử xem có hợp khẩu vị của con không?.”

Cô nhỏ ngồi một bên, vội vàng đem một đĩa đồ ăn khác trên bàn đồ đến trước mặt cô: “Còn có cái này : sườn heo chua ngọt, là làm riêng cho con.”

Có lẽ vừa rồi ở sau lưng một đứa trẻ nói bậy mà sinh áy náy, những người trên bàn người cũng không còn nhắc chuyện về cô nữa.

Tiêu Trúc Vũ ăn không được mấy miếng, không rên một tiếng đến, lại không nói một tiếng rời đi bàn ăn, toàn bộ quá trình an tĩnh đến mức đem chính mình xem như người tàng hình , một câu giao lưu cũng không có.

Ấn tượng của cô không thế nào tốt được đối với những thân thích mà trong miệng ông nội từng nhắc đến , cô cũng không thích bọn họ, chỉ biết lén lút nói sau lưng cô, một chút cũng không giống với bộ dáng người lớn nên có.

Sắp ăn Tết, nhà cửa cũng náo nhiệt lên, bọn nhọ ở trong thành cũng đều đã trở lại, vì vậy lại càng náo nhiệ hơn . Tiêu Trúc Vũ lại càng chán ghét, ngoài cửa không ngừng có những đứa nhỏ chạy qua chạy lại, thừa dịp bọn họ đều ở lầu một nói chuyện phiếm– hi hi ha ha , cô trộm chạy ra ngoài.

Bởi vì quần áo không dày, thời tiết thì lại lạnh lẽo mà cô chỉ mặc váy. Nên cô trốn vào một cái ngõ nhỏ, xoa xoa cánh tay sưởi ấm.

Phía dưới mũi hơi thở biến thành sương trắng , hòa tan ở trong không khí mờ mịt của mùa đông. Lạnh lẽo đã đem hai chân của cô đông cứng, ngồi xổm xuống ôm lấy thân mình.

Cô rất lạnh, nhưng lại không muốn trở về căn phòng ngủ ẩm ướt lại âm u kia, những thành viên ở đó cùng với gia đình trong tưởng tượng của cô hoàn toàn không giống nhau, sinh hoạt cũng không giống như mong muốn lúc đầu của cô .

Vốn tưởng rằng, mình sẽ chậm rãi mà thích ứng, nhưng sự thật không phải như vậy. Cô nghe thấy những lời lải nhải của những người lớn ở trong căn nhà đó, chửi bới đầu óc cô có vẫn đề, thống hận sao cô mới 18 tuổi, muốn cố cút đi càng nhanh càng tốt. Ném bỏ những lời lải nhải bên tai , lại bởi vì không có tiền cùng quá lạnh, nên cô cũng không biết nên làm gì bây giờ.

Nếu có bà ở đầy thì tốt rồi.

“Bà ơi.”

Rất nhớ bà ngoại.

Ha……

Thanh âm thở dốc khác thườn, không phải từ cô phát ra.

Tiêu Trúc Vũ nghe thấy tiếng bước chân bên tai càng ngày càng gần, cô ngẩng đầu, ngón tay đông cứng ôm chặt lấy cánh tay, bóng dáng u ám trên mặt đất dần phóng đại, sau đó ngừng lại ở trước mặt cô.

“Ha.” Tiếng thở dốc dừng lại.

Chân to mang một đôi dép lê, quần xanh sọc trắng rất dài, cô ngẩng đầu nhìn lên, gương mặt quen thuộc , Bạch Dương mừng như điên nhìn cô, khóe miệng liệt mở rộng, lộ ra tám cái răng trắng tiêu chuẩn.

“Tìm được em rồi!”

Hắn chầm chậm bước lại gần hơn, vì bị đông cứng nên chỉ có thể nện từng bước như máy móc ,thoạt nhìn hắn còn lạnh hơn cô.

Ở ngực dán bảng tên khoa tâm thần của bệnh viện, cách cô càng ngày càng gần, Tiêu Trúc Vũ bắt đầu hối hận,vì sao mình lại muốn chạy ra ngoài .

Bạch Dương từ bệnh viện tâm thần chạy ra đã hai giờ, một mình hắn đi bộ từ bệnh viện chạy tới vùng nông thôn này, lúc trở về , trong lòng ngực còn ôm chặt con mồi, hắn sốt cao liên tục, cánh tay ôm chặt đến nổi sắp đem người trong ngực hít thở không thông mà chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận