Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có trời mới biết anh đã nhớ cô đến phát điên như thế nào?

Phó Nhược Hằng trong lòng sướng rơn, có phải là cô đã đồng ý cho anh làm rồi đúng không? Anh cũng đáp lại nụ hôn của cô, anh rất nhớ rất nhớ cô, hương thơm nhẹ nhàng trên người cô, loại cảm giác triền miên chết người này không cách gì ngăn cản nổi giữa hai con người đã nhung nhớ nhau từ rất lâu rồi.

Tất cả giống như một ngọn lửa thổi bùng lên tất cả.

Phó Nhược Hằng xoay người cô nằm xuống giường, đôi môi vẫn không rời, hôn ngấu nghiến, đầu lưỡi quấn quýt dây dưa đến tận bên trong khoang miệng. Tay anh vuốt ve khắp người để khiến cho cô được thoải mái.

Bây giờ anh không nghĩ gì được nhiều nữa. Cho dù ngày mai khi cô tỉnh dậy phát hiện là anh, chửi rủa anh, anh cũng cam lòng.

“Trình Ý, là anh đây, anh là Phó Nhược Hằng.”

Trình Ý mơ màng cảm thấy người trước mặt mình là anh nhưng cô vẫn không dám tin. Nhưng so với việc tưởng tượng người đó là anh cảm giác lại có phần dễ chịu hơn.

Phó Nhược Hằng cởi hết quần áo của mình ra rồi đến quần áo của cô. Anh nhìn vào chỗ đó của cô đã ướt đẫm, cô hiện tại bây giờ rất khó chịu, chỉ có anh mới có thể giúp cô thôi.

“Nhược Hằng, em khó chịu… Mau giúp em.”

“Trình Ý, anh xin lỗi, hôm nay anh chỉ có thể làm cầm thú. Ngày mai hãy tha thứ cho anh được không?”

“Trình Ý…”

Bờ môi anh kề sát vành tai cô, liếm láp nó. Giọng nói này, âm điệu nhẹ nhàng trước nay chưa từng thấy.

Trình Ý có chút giật mình, giọng nói quả thật giống anh quá, hơi thở cũng giống của anh nữa khiến cho cô nhất thời không kìm giữ được lý trí nữa. Cô muốn ôm anh, muốn được anh âu yếm, phải chăng là cô đã quá tham lam rồi chăng?

Anh làm sao lại ôm cô dịu dàng như vậy?

Trình Ý cảm giác mình đang mơ, cảm giác không chân thực một chút nào. Cô đã từng tưởng tượng hàng ngàn lần khoảnh khắc nào đó cô tình cờ gặp lại anh.

Có thể sẽ kinh ngạc, cũng có thể sẽ xem như người xa lạ mà tiếp tục bước đi. Anh mong cô còn sống hay đã chết?

Lại chưa từng nghĩ đến khoảnh khắc anh ôm cô chặt như thế này, hai thân thể quấn lấy nhau không một khe hở. Anh hôn môi cô, âu yếm da diết như thể anh rất yêu cô, như thể muốn vỡ tan ra hòa làm một với cô.

Anh hôn trượt dài xuống bụng cô, Phó Nhược Hằng cẩn thận âu yếm thân mật với cô, sợ cô sẽ sợ hãi. Anh không muốn giống như trước đây, chỉ muốn thỏa mãn ham muốn mà không quan tâm đến cảm giác của cô.

“Trình Ý, anh biết mình sai rồi. Anh cũng tự trừng phạt mình rồi, em… em đừng giận anh nữa có được không?”

Trình Ý lại chưa từng biết tên mình từ trong miệng anh lại ngọt ngào đến như vậy. Trình Ý lại chưa từng thấy anh dịu dàng với cô như thế này.

Thật quá kỳ lạ!

Anh trước đây kiêu ngạo, ích kỷ, lại chưa từng dỗ dành cô như thế này. Anh nói cô không xứng, anh nói cô đừng hy vọng, anh nói… trái tim anh sẽ không bao giờ có vị trí cho cô.

Cô cũng buông tay rồi, hai năm cố gắng quên anh, lại thêm hai năm không bận tâm đến anh. Mọi thứ tưởng chừng như đã trở thành quá khứ.

Kết quả, chỉ một tiếng gọi “Trình Ý” của anh đã phá tan tất cả bức tường trong cô.

Nếu như đây thật sự chỉ là một giấc mơ thôi thì cô cũng mong không cần phải tỉnh lại nữa.

Cô đưa tay chạm vào anh, da thịt anh còn nóng hơn cả của cô nữa. Trình Ý cảm giác có gì đó đang cứng lên cọ cọ vào giữa hai chân cô. Cô còn đang đỏ mặt, cảm giác trống rỗng bên dưới khiến cho cô muốn được lấp đầy.

Cô đưa tay chạm vào vật lớn bên dưới của anh. “Cậu nhỏ” của Phó Nhược Hằng được cô chạm vào mà khẽ giật lên một cái càng trướng to thêm.

“Trình Ý, em muốn lắm rồi phải không? Có muốn anh làm vậy với em không? Chỉ cần em nói không, anh sẽ dừng lại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận