Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bốn phía thật sự quá chật chội, cô nhiều lần bị người đi đường qua lại thiếu chút nữa đυ.ng vào bả vai, Trần Hoài Tự đưa tay ôm cô vào lòng, dùng thân thể che chở cô đi sang một bên: ” Bên này nhiều người quá, đổi chỗ khác nói chuyện. ”
Rời xa mảnh đất trống náo nhiệt kia, anh dẫn cô đến bên cạnh xe ven đường, lấy chìa khóa ra mở khóa, mở cửa sau xe, thò người vào lấy thứ gì đó.
Nhiệt độ ngày đêm ở Xuyên Tây chênh lệch lớn, rời xa lửa trại nóng hầm hập, gió đêm lạnh lẽo thổi qua, cũng thổi tan chút rượu trên đầu, Ngôn Trăn mặc một cái váy mỏng manh, lúc sau bất giác rùng mình một cái.
Trần Hoài Tự lấy áo khoác của mình ra phủ thêm cho cô, khép vạt áo lại, cài nút áo, lại lấy ra một túi giấy: ” Cho em. ”
Ngôn Trăn nhận lấy, thấy logo quen thuộc trên túi có chút giật mình, rõ ràng là một tiệm bánh ngọt cô thích ăn. Cô mở ra nhìn thoáng qua, quả nhiên, bên trong là các loại đồ ngọt, thoạt nhìn vô cùng ngon miệng.
“ Anh mua ở đâu? ”
“ Chi nhánh thành phố C. ”
“ Đang yên đang lành mua bánh ngọt làm gì? ”
“ Không phải em đăng lên nhóm bạn bè nói muốn ăn sao? ”
Ngôn Trăn lúc này mới nhớ tới, trong ảnh chụp mình phơi nắng du lịch ở Cửu Cung Cách, có một tấm ảnh ghép chữ hình như thuận miệng nói một câu.
Anh cư nhiên ngay cả điều này cũng để ở trong lòng.
Lời nói ra khỏi miệng vì thế dừng lại: “… Tôi nói muốn ăn, anh liền mua cho tôi sao? ”
“ Nhiều năm như vậy, chỉ cần là em nói muốn, tôi lúc nào không thỏa mãn? ”
Tiếng người ồn ào náo động phương xa mơ hồ bay tới, bị gió đêm thổi tan, Ngôn Trăn chỉ cảm thấy bên tai đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô phảng phất có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập của mình, một chút lại một chút.
” Tôi sẽ không bị mấy trò vặt vãnh của anh mê hoặc. ” Ngoài miệng cô vẫn cứng rắn, tay lại âm thầm ôm chặt túi giấy,” Buổi tối sao có thể ăn nhiều ngọt như vậy, sẽ béo đấy. ”
Trần Hoài Tự nhìn cánh tay gầy guộc cùng đôi chân nhỏ của cô, lắc đầu cười một tiếng.
Điện thoại trong túi lúc này vang lên không đúng lúc, thì ra là Ứng Trừ và Lục Tư Sở phát hiện không tìm thấy cô, hỏi cô ở đâu.
Ngôn Trăn nhìn người đàn ông trước mặt, chậm rãi nói dối: “ Mình uống hơi nhiều, nên về phòng nghỉ ngơi trước. ”
Cúp điện thoại, cô mở miệng nói: ” Anh đã đến đây rồi, trước hết đi cùng tôi chào hỏi bọn họ không? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận