Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù Trình Hiểu Lễ không biết chuyện giữa Tạ Thu Thủy và Giang Viễn, nhưng từ trong ánh mắt nhìn Giang Viễn, vẫn có thể thấy được sự khác biệt, ít nhiều mang theo chút địch ý đối với Giang Viễn, lúc đi bộ có thể ôm thì sẽ tuyệt đối không nắm tay.
Giang Viễn ngoan ngoãn đi theo phía sau, không nói một lời, yên lặng nhìn hai người đi song song với nhau.
Bởi vì phòng ở đối diện nhau, cho nên Giang Viễn trở lại phòng thỉnh thoảng sẽ nhìn phòng hai người qua mắt mèo, buổi tối thường xuyên thấy hai người ra ngoài ăn khuya.
Sau vài ngày, cậu ta đã hiểu rõ thói quen của bọn họ.
Lúc Tạ Thu Thủy và Trình Hiểu Lễ về đến cửa khách sạn, đυ.ng phải hai người kỳ lạ, đi ngang qua bọn họ, Tạ Thu Thủy chỉ cảm thấy tay và bả vai rất đau, cô rên lên.
Trình Hiểu Lễ vội vàng ôm lấy cô: “Không sao chứ?”
Tạ Thu Thủy sờ sờ bả vai mình: “Không sao.”
Chuột rút rồi sao?
Hai người đến trước cửa thang máy, “vừa lúc” nhìn thấy Giang Viễn đang đứng chờ.
Giang Viễn lúng túng nắm lấy góc áo của mình:
“Thật trùng hợp, trễ vậy rồi còn gặp được nhau.”
Suy cho cùng cậu ta vẫn còn nhỏ tuổi, chưa thể che giấu được cảm xúc của mình.
Trình Hiểu Lễ thì khác, sắc mặt anh ta không thay đổi xoa xoa đầu Tạ Thu Thủy:
“Em ấy à, buổi tối lúc nào cũng dễ đói, chẳng có sức gì cả.”
Tạ Thu Thủy: “Khụ khụ khụ…”
Cũng may thang máy đến rất nhanh, Tạ Thu Thủy vội vàng bước vào thang máy, nghĩ rằng sự xấu hổ này sẽ mau chóng chấm dứt.
Ba người cùng nhau đi vào thang máy, mười tám tầng lầu, nhưng Tạ Thu Thủy thấy thời gian dài dằng dặc.
Trong thang máy yên tĩnh, xung quanh hơi có sát khí.
Cô cố gắng phá vỡ bầu không khí bối rối này:
“Giang Viễn, cậu về trễ thế này, cũng đi ăn khuya sao?”
“Ừm.” Giang Viễn được hỏi thì trả lời:
“Nhưng em quên mang theo di động, xuống dưới lầu mới nhớ tới, đi một mình cũng rất bất tiện. Sau này chị Thu Thủy ra ngoài, có thể cùng nhau đi.”
Tạ Thu Thủy còn chưa kịp đáp, Trình Hiểu Lễ đã tiếp lời:
“Một mình thì có thể gọi đồ ăn mang về.”
Tạ Thu Thủy yên lặng nhìn số tầng thang máy.
Tại sao trễ như vậy rồi hai người còn muốn đi ra ngoài?
Tại sao lúc này không có ai trong khách sạn này?
Tại sao chỉ mới đến tầng thứ chín?
Tại sao lúc xuống tầng, không mất điện để ngăn cản bọn họ?
“Kẽo kẹt” một tiếng, thang máy đột nhiên dừng lại, ba người còn chưa kịp phản ứng, thang máy đã bắt đầu hạ xuống.
Trình Hiểu Lễ vội vàng bảo vệ Tạ Thu Thủy, ấn tất cả các tầng thang máy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận