Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cùng theo hắn nằm lên cáng xư cứu thương , Tiêu Trúc Vũ vì hít thở không thông còn chưa kịp phản ứng giãy giụa thì hắn đã lấy trán chống vào trán cô. Lúc nói chuyện, hận không thể đêm tất cả hô hấp đều phun ra trên mặt cô.

“Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu của anh,em xem anh vì em mà xăm cái gì này.”

Hắn vén tay áo lên, đem tay phải đặt ở trước mặt cô , run lên hai cái, dùng ngữ khí tự hào, giống như đang dỗ một đứa bé làm nũng: “Đây là hình xăm nga ~ đường cong này chứa âm thanh của em , em có muốn nghe thử hay không ?”

Bạch Dương sốt rất nghiêm trọng, khi bị hắn ôm vào trong ngực, thân thể nóng hổi của hắn vô tình đem thân thể gần như đóng băng của cô làm ấm lêna.

“Hả? Có muốn không?, Em nói một câu a, muốn nghe anh liền để em nghe, Tiêu Tiê ngoan, nói một câu thôi, anh thật sự là quá nhớ em rồi,mỗi ngày đều phải nghe thanh âm này,giống như một kẻ biến thái vậy.”

Bạch Dương cọ lên khuôn mặt non mềm của cô , cánh tay khóa chặt trong tư thế ôm cổ cô , thịt ở da mặt bị đè nặng, đem nửa khuôn mặt ép đến biến hình: “Nói chuyện a! Nói chuyện! Bằng không anh liền cắn em một ngụm!”

Tiêu Trúc Vũ nhìn đến bác sĩ hai bên lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, một người bác sĩ nam nhìn cô nói: “Cô có thể trấn an cậu ta một chút được không, tôi thấy cậu ta rất thích cô, nếu cô đồng ý trợ giúp thì đối với công tác điều trị cảm xúc của cậu ta sẽ có tiến triển rất lớn.”

“Nói chuyện a!” Bạch Dương gấp đến đá chân, đem dép lê trên chân đá rớt.

“Tôi không biết, tôi không biết.” Tiêu Trúc Vũ hoảng sợ, ánh mắt không xác định nhìn về phía bác sĩ, phát ra tín hiệu cầu cứu.

“Tiêu Tiêu cùng anh nói chuyện, ô ô anh thích quá, vui quá! Rất vui! Phải hôn hôn Tiêu Tiêu của anh!” Môi hướng lên trên mặt cô —ba—, mỗi một cái hôn đều mười phần vang dội khí phái.

“Em không biết anh liền nói cho ưm biết, hình xăm này chứa câu nói mà em đã nói yêu anh vào ngày sinh nhật của em, không phải lúc đó ở trên giường em đã nói yêu anh sao? Anh đem nó phân tích ra thành sóng âm sau đó xăm lên tay,nếu em muốn nghe, anh sẽ để em nghe!”

Không muốn nghe, ngày đó là cơn ác mộng của cô.

Tới bệnh viện rồi nhưng Bạch Dương không chịu phối hợp trị liệu, uống thuốc hạ sốt xong, cầm lấy di động đầu giường ,lấy một phần mềm quét qua hình xăm của mình, thì liền truyền ra đoạn tiếng kêu mềm ngọt sắc tình .

“Em yêu anh,em yêu anh…… Em yêu anh.”

Cùng tiếng khóc, rấm rứt, thống khổ bị bắt kêu ra , Tiêu Trúc Vũ mỗi một giây nghe được những âm thanh này đều cảm thấy vô cùng đau đớn. Nhưng Bạch Dương lại càng nghe càng say, đỏ mặt như là uống được hai bình trắng, vươn đầu lưỡi cạy ra răng cửa của cô.

“Anh cũng yêu em, thật sự rất yêu em, trên thế giới này sẽ không có người nào thương yêu em như tôi.”

Bạch Dương đem chăn kéo đến đỉnh đầu, một tay ôm cổ cô ép cpp cùng hắn hôn môi, một cái tay khác, vươn đến dưới thân, xốc váy lên, kéo quần lót xuống, ngón tay linh hoạt chui vào.

Ông nội cô đã tìm tới cửa, Bạch Vân Yển không thể không nề hà, chỉ có thể tìm cớ giữ chân ông ta, để hai người trong phòng thêm được một chút thời gian.

“Hôm nay dù cậu nói gì tôi cũng sẽ không đi ! Tôi phải đích thân đem con bé trở về , nếu cậu là người không giữ lời trước, thì cũng đừng trách lão nhân tôi đây cũng nói mà không giữ lời!”

“Khẳng định sẽ không có lần sau, chúng ta sẽ quản tốt nó, không để nó từ bệnh viện chạy ra nữa!”

Tiêu Văn Sơn căm giận , bạnh môi: “Đừng để cháu gái tôi phải gặp em trai cậu thêm một lần nào nữa!”

Hắn ăn nói khép nép gật đầu: “Được, nhất định sẽ không.”

“Cao trào sao?, Tiêu Tiêu của anh.”

“Mặt em nhìn như rất thống khổ, là do anh chưa cắm vào sâu hơn sao?” Bạch Dương nhìn cô muốn làm khó, tiếp tục đem ngón tay trở thành dương vật cuồng cắm ở trong bức của cô, dâm thủy tràn lan ướt lòng bàn tay, hắn cảm thán bàn tay như được rửa sạch qua một lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận