Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Tư Ngâm gật đầu, cố nặn ra nụ cười: “Em biết, cảm ơn anh, Chấn Đình.”

Khoang tàu xa hoa và thoải mái, ngoài khung cửa sổ mạn tàu khổng lồ là mặt biển vô tận cùng bầu trời sao.

Sau khi tắm rửa xong, Tống Tư Ngâm thay chiếc váy ngủ bằng cotton màu trắng kín đáo, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, cố ý giữ khoảng cách với Diêu Chấn Đình.

Diêu Chấn Đình tôn trọng ý muốn của cô, chỉ đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán cô rồi tắt đèn, nằm xuống phía bên kia.

Trong bóng tối, Tống Tư Ngâm có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn của Diêu Chấn Đình, cùng tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào mạn tàu.

Mọi thứ đều có vẻ thật bình yên. Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi thứ của Lệ Quân Sâm cứ không đúng lúc mà xông vào tâm trí cô.

Ánh mắt ban ngày của anh, thứ ánh nhìn mang theo sự dò xét, chiếm hữu và cả một chút giễu cợt thoang thoảng, giống như một chiếc gai nhỏ đâm vào tim cô, không sâu nhưng chẳng thể ngó lơ.

Cô trở mình, ép bản thân phải chìm vào giấc ngủ. Ý thức dần mờ mịt, chìm sâu vào một giấc mơ kỳ quái…

Không biết đã trôi qua bao lâu, cửa khoang tàu lặng lẽ mở ra một khe nhỏ. Tống Tư Ngâm giống như một con rối bị điều khiển bởi những sợi dây vô hình, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều, nhưng động tác lại mang theo một sự chính xác kỳ lạ.

Cô đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh nhẵn bóng, không tiếng động bước ra khỏi phòng, thậm chí không hề làm kinh động đến Diêu Chấn Đình đang ngủ say.

Trong tay cô nắm chặt một chiếc thẻ phòng lạnh lẽo, đó là cái thẻ mà ban ngày Lệ Quân Sâm đã ra vẻ vô tình nhét vào tay cô. Lúc đó cô hoảng loạn định ném đi, nhưng lại ma xui quỷ khiến giữ lại, thậm chí còn giấu trong túi váy ngủ.

Cô đi bộ trong hành lang vắng lặng, xác định được mục tiêu, dừng lại ngay trước cửa phòng của Lệ Quân Sâm. Không chút do dự, cô giơ tay lên, áp thẻ phòng vào khu vực cảm ứng.

Một tiếng “tít” nhẹ vang lên, trong hành lang tĩnh mịch nghe như tiếng sấm.

Cánh cửa mở ra.

Lệ Quân Sâm vẫn chưa ngủ.

Anh mặc chiếc áo choàng ngủ bằng lụa sẫm màu, đứng trước cửa sổ, tay cầm một ly whisky, nhìn ra mặt biển đen kịt ngoài kia.

Khi cửa phòng bị đẩy ra, anh lập tức quay người lại, trong đáy mắt lóe lên tia sắc bén.

Nhưng khi nhìn thấy thân ảnh mảnh mai đứng ở cửa — váy ngủ trắng, chân trần, hai mắt nhắm chặt — tia sắc bén ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm xúc phức tạp.

Vui mừng vì cô đến, rồi lập tức hiểu ra cô đang mộng du, cuối cùng lắng đọng thành chút thất vọng khó nhận ra và cùng với những cơn sóng ngầm u ám dâng lên sâu hơn trong lòng anh.

Vui mừng vì sự xuất hiện của cô, hiểu ra vì cô không tỉnh táo, thất vọng vì…cô không tỉnh táo mà chủ động nhào vào lòng anh.

Anh mong muốn nhìn thấy dáng vẻ cô giãy giụa, kháng cự rồi cuối cùng chìm đắm trong vòng tay mình hơn là bộ dạng vô tri vô giác như một tinh linh đi lạc thế này.

Anh đặt ly rượu xuống, không tiếng động đi đến trước mặt cô, bóng dáng cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy cô. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, đầu ngón tay cảm nhận sự mịn màng và ấm nóng của làn da.

“Tống Tư Ngâm.” Anh trầm giọng gọi tên cô, giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.

Cô không phản ứng, vẫn nhắm chặt mắt, hàng mi dài đổ bóng mềm mại lên mí, môi hồng tự nhiên hơi hé mở.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm lập tức trầm xuống, tựa như mặt biển sâu không thấy đáy bên ngoài cửa sổ.

Anh đột ngột vươn tay, đè mạnh cơ thể mảnh mai của cô lên cánh cửa lạnh lẽo vừa mới đóng lại.

“Ư…”

Cảm giác lạnh buốt và va chạm bất ngờ sau lưng khiến Tống Tư Ngâm trong cơn ngủ say phát ra một tiếng rên nhẹ, đôi mày vô thức nhíu lại.

Cơ thể Lệ Quân Sâm ép chặt lấy cô, giam cầm cô thật chặt giữa mình và cánh cửa. Một tay anh vòng qua trước ngực cô, thô bạo phủ lên bầu ngực mềm mại dưới lớp váy ngủ, cách một lớp vải mỏng mà ra sức nhào nặn.

Tay còn lại không chút do dự luồn vào vạt váy ngủ, dọc theo đùi trong nhẵn mịn của cô mà mò mẫm đi lên, thâm nhập thẳng vào vùng tam giác bí ẩn nhất.

Đầu ngón tay chạm vào môi âm hộ mềm mại, cùng với lối vào khép chặt, hơi ẩm ướt bên dưới.

“Em cố ý đúng không?,” Môi anh dán sát vào vành tai nhạy cảm của cô, hơi thở nóng rực phả vào trong, giọng nói mang theo loại dục vọng nguy hiểm và kìm nén, “Hay là trong tiềm thức… vốn dĩ đã muốn đến tìm anh? Hửm?”

Trả lời anh chỉ có nhịp thở đều đặn của Tống Tư Ngâm, cùng với tiếng rên rỉ nhỏ xíu mang theo giọng mũi vì sự xâm nhập đột ngột từ ngón tay anh.

“Ưm…”

Đầu ngón tay Lệ Quân Sâm mang theo lực đạo không thể kháng cự, tách mở hai cánh hoa non nớt, trực tiếp đâm vào lối vào chật hẹp, ấm nóng và hơi ẩm ướt.

“A…” Tống Tư Ngâm phát ra tiếng rên nhẹ nửa đau nửa sướng, cơ thể khẽ run rẩy.

Ngón tay anh bắt đầu chậm rãi nhưng mạnh mẽ đâm rút, khuấy động bên trong lối đi chật hẹp của cô, thực hiện sự khuếch trương thô bạo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận