Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Vân vội vàng dùng khăn tay lau qua một chiếc ghế duy nhất tɾong phòng, lại phô trương cười nói “Nương nương ngồi nơi này, những chỗ khác thật sự dơ bẩn.”
Mẫn Phi lúc này mới ngồi xuống, làn váy hoa lệ quét ở trước mắt Hộ Nghi. Mẫn Phi không gọi nàng lên, nàng cũng chỉ có thể quỳ bò ở đấy. Thời tiết đã bắt đầu mùa đông, trên mặt đất càng lạnh, Hộ Nghi dùng khuỷu tay miễn cưỡng nâng bụng một chút, miễn cho đứa nhỏ tɾong bụng bị hàn khí nhập vào.
Nào biết động tác này rơi vào tɾong mắt Mẫn Phi, càng thêm một phần hận ý, cười lạnh nói “Nếu không có việc gì, bổn cung cũng không nghĩ đến nơi dơ bẩn này, bổn cung lần này tới đây đều do bệ hạ phân phó riêng.”
Thấy Hộ Nghi bỗng nhiên ngẩng đầu, Mẫn Phi càng được ý, lại không nói chuyện gì, chỉ từ bên hông gỡ xuống một dây ngọc bội uyên ương cầm ở trên tay thưởng thức, lại giống như vô tình nói “Đêm qua bệ hạ thưởng cái này cho bổn cung, nói không phải đồ tầm thường, đây chính là một đôi ngọc bội uyên ương, dấu hiệu tốt, kêu bổn cung thường xuyên mang theo.”
Ngọc bội uyên ương kia toàn thân trắng tinh, chỉ có hoa văn lá sen có màu bích ngọc nhợt nhạt, Mẫn Phi nắm ở tɾong tay cũng không biết là ngọc hay da tay trắng hơn.
Hộ Nghi nhận ra được cái kia.
Nàng cũng từng có một cái.
Đã từng có một người nắm tay nàng, trân trọng đưa một miếng ngọc bội uyên ương cho nàng, còn nói “Nghi Nương, nàng một cái, trẫm một cái, chúng ta mỗi ngày đều mang theo, khiến cho một đôi uyên ương này có đôi có cặp, cả ngày ở bên nhau mới tốt.”
Lại nhiều năm trước khi còn bé mẫu thân ôm nàng, chỉ vào uyên ương tɾong ao nói “Mọi người toàn đem uyên ương coi như loài chim trung trinh, kỳ thật cũng không chỉ như thế, tɾong cuộc đời chim trống nhưng lại có vô số chim mái, vừa dữ dội lại bạc tình, Nghi Nương ngày sau đừng ngốc tin những điều đó.”
Thế nhưng nàng vẫn tin, vẫn tin trên đời này có đôi có cặp cho dù người kia là dạng người không có khả năng nhất.
Không, vẫn là có đôi có cặp, chẳng qua là hoàng đế, là sủng phi, hắn muốn cùng ai làm uyên ương, tất nhiên là có thể cùng người đó giống như trời sinh một đôi rồi.
Hộ Nghi khẽ cười một tiếng, nàng thế nhưng thật sự ngu ngốc tin vào. Từ nhỏ đến lớn, không phải chính mắt nàng đã thấy qua phụ thân bạc tình như thế nào hay sao?
Mẫu thân gả cho ông ta, cung cấp nuôi dưỡng ông ta thi đậu tú tài, lúc sau làm lụng vất vả quá độ mà chết bệnh. Người xưa thây cốt còn chưa lạnh, ông ta đã cân nhắc muốn cưới người mới, còn ngày ngày hùng hùng hổ hổ nói một năm để tang thê tử cản trở tiền đồ hắn. Hiếu kỳ vừa qua, đã gấp không chờ nổi lại lần nữa làm tân lang cưới mẹ kế xinh đẹp như hoa, nữ nhi của vợ trước tự nhiên biến thành cái cái đinh tɾong mắt. Mặc cho mẹ kế tra tấn đánh chửi nàng như thế nào, cho dù tận mắt nhìn thấy, cũng sẽ không giúp nàng nói một lời.
Không qua mấy năm, còn ngại không đủ, lại nạp tam phòng thị thiếp, mẹ kế sau dần thất sủng, đãi ngộ của nàng không những không có cải thiện ngược lại nàng càng thành nơi để mẹ kế trút giận.
Sau trưởng thành, mẹ kế vì sính lễ, tính toán gả nàng cho con trai điên khùng của phú hộ, kẻ điên kia ở địa phươռg đó có tiếng đã đánh chết vài nha hoàn tỳ nữ tɾong nhà. Cho dù nhà hắn gia tài bạc triệu, nhất thời cũng khó tìm đến nhà nào dám đem nữ nhi gả cho hắn.
Nàng khóc lóc cầu xin đến trước mặt phụ thân, phụ thân lại nói, phú hộ kia đưa sính lễ sẽ đưa thêm bốn người thị nữ dung mạo mỹ lệ tới hầu hạ thông gia, để nàng không cần nổi điên phản kháng cha mẹ, an tâm gả đi.
Vì bốn thị nữ dung mạo mỹ lệ là có thể đem nàng đẩy vào hố lửa đó chính là phụ thân thân sinh của nàng, còn chỉ là tú tài vẫn có thể bạc tình đến như vậy.
Hộ Nghi rũ đầu, không khỏi hỏi chính mình, hơn mười năm giáo huấn còn chưa đủ hay sao? Nàng rốt cuộc đã phát điên vì cái gì, mới có thể đi hy vọng xa vời một hoàng đế một chút thật lòng, mới có thể cho rằng một hoàng đế tốt xấu gì cũng đối với nàng có một phần thật lòng được đâu?

Bình luận (0)

Để lại bình luận