Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Không cần, ngày mai tôi trở về, buổi sáng sẽ đi. ”
“ A? ” Ngôn Trăn vốn tính toán đi tìm Lương Vực nói một tiếng, để Trần Hoài Tự đi theo bọn họ tiến hành hành trình kế tiếp, nghe lời này giật mình sửng sốt một chút,“ Ngày mai đi rồi sao? ”
“ Bận nhiều việc, có thể dành ra một ngày đã là cực hạn rồi. ”
Đầu ngón tay đút vào trong túi, bóp mép giấy da trâu ra nếp nhăn. Những cảm xúc vừa rồi bởi vì anh đến mà nhảy nhót lên, giờ phút này toàn bộ chìm xuống.
“ Vậy rốt cuộc anh tới đây làm gì? Chỉ vì đưa bánh ngọt cho tôi sao? ”
Tốn nhiều thời gian và sức như vậy, vượt qua hơn phân nửa Trung Quốc, chỉ dừng lại một đêm, Ngôn Trăn cảm thấy đây là chuyện người hỏng đầu óc mới có thể làm được, càng miễn bàn lại là Trần Hoài Tự, hoàn toàn không phù hợp với tác phong tinh anh một lòng theo đuổi hiệu suất công việc của anh.
“ Nói rồi, sợ em quên tôi. ” Anh mỉm cười, đưa tay nhéo má cô, “ Không nỡ à? ”
Cô quay mặt đi, có chút tức giận nói: “ Mới không có. ”
Trần Hoài Tự ôm cô vào lòng, xoa xoa gáy cô như trấn an, sau đó buông ra: “ Đi thôi. ”
“ Đi đâu? ”
“ Đến một nơi thật đẹp. ”
Lái xe ước chừng mười phút, Trần Hoài Tự dừng lại ở một con đường nhỏ.
Vài chiếc AV đậu xiêu xiêu vẹo vẹo ven đường, thoạt nhìn vẫn là một địa điểm hấp dẫn.
“ Đây là đâu vậy? ” Ngôn Trăn được anh dắt đi, nhìn xung quanh một vòng, cảm thấy có chút âm trầm, “ Cũng không có đèn đường. ”
“ Đến nơi em sẽ biết.”
Hai người giẫm lên con đường đá không ngay ngắn lắm đi về phía trước, năm phút sau, tầm nhìn đột nhiên mở rộng, một sân thượng rộng rãi, phía trên rải rác đứng đầy người, có giá ba chân, có người giơ máy ảnh, bọn họ không hẹn mà cùng hướng ống kính đều nhắm chung một phương hướng – bầu trời.
Ngôn Trăn cũng ngẩng đầu.
Hôm nay thời tiết rất tốt, gần như dùng mắt thường có thể thấy được cả ngân hà, vô số ngôi sao lấp lánh điểm xuyết trong màn đêm đen kịt bát ngát, nông sâu không đồng nhất nối thành một dải, hướng về phía chân trời xa xôi như thác nước rơi xuống.
Đó là cảnh sắc hoàn toàn không thấy được trong thành phố.
Hô hấp chớp mắt, bị cảnh sắc hoa lệ khϊếp người này làm đứng hình.
Đây là nơi ngắm sao tốt nhất.
Trần Hoài Tự dẫn cô vào trong, cách đám người hơi xa một chút. Anh lấy chăn từ trong túi xách ra trải trên cỏ, ôm cô ngồi trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận