Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điều kỳ lạ chính là, tốc độ hạ xuống của thang máy không nhanh lắm, giống như bình thường đi xuống, thậm chí số tầng còn đang nhảy liên tục, cuối cùng dừng lại ở tầng hầm.
Giống như nghe được tiếng lòng của Tạ Thu Thủy, đèn trong thang máy cũng tắt ngúm.
“Thang máy hỏng rồi sao?”
Bên trong bị bóng tối bao trùm, Trình Hiểu Lễ mò mẫm bấm chuông gọi, không có bất cứ động tĩnh nào, cũng không biết có phải đồng loạt mất điện hay không.
Vừa rồi phía trên hiện tầng hầm, ai biết có phải đã xuống tầng cuối cùng hay chưa, cho nên không dám tùy ý cạy mở thang máy.
Giang Viễn vội vàng đề nghị: “Báo cứu hộ đi.”
Cậu ta vốn quên mang theo điện thoại di động, nên chỉ có thể chờ hai người.
Nhưng sờ loạn trong bóng tối một lúc, Tạ Thu Thủy mới bi thảm phát hiện: “Tôi không tìm được điện thoại di động…”
Bên tai truyền đến giọng nói của Trình Hiểu Lễ:
“Lúc nãy đυ.ng phải hai người đó… Điện thoại di động của chúng tôi đã bị trộm mất rồi.”
Nơi này vốn dĩ không phải là nơi phồn hoa gì, hơn nữa không phải ngày lễ, lại không có nhiều người lắm, muộn như thế rồi, chưa từng gặp được ai…
“Chờ bọn họ phát hiện ra chúng ta, có lẽ phải đợi đến ngày mai.”
Bởi vì nhìn không nhìn thấy nhau, nên trong không gian u tối cũng có thể miễn cưỡng không xấu hổ như lúc trước nữa.
Không biết khi nào có mới người đến, hơn nửa đêm rồi, không gọi được ai, chỉ có thể ngồi trên mặt đất chờ người khác phát hiện ra mà thôi.
Vậy mà trong hoàn cảnh này, Tạ Thu Thủy lại không cảm thấy lạnh, Trình Hiểu Lễ để cô ngồi dựa vào thang máy, anh ta thì ở bên cạnh Tạ Thu Thủy.
Ngồi một lúc, Tạ Thu Thủy không chịu nổi cơn buồn ngủ, tựa vào vai anh ta ngủ thϊếp đi.
Mệt mỏi một cách kỳ lạ.
Cũng không biết ngủ trong bao lâu, Tạ Thu Thủy cảm giác như đang ở trên núi lửa, trong mộng mơ hồ không rõ, chỉ cảm thấy như có một dòng nham thạch bao quanh lấy mình, từ trên trời giáng xuống, cô chỉ có thể nghiêng đầu tránh đi, nham thạch nóng hổi lập tức men theo cổ cô chảy xuống.
Nham thạch nóng hổi chảy dọc cổ lan đến ngực, sau đó dừng lại ở ngực, nóng đến nỗi cô cảm thấy đau đớn.
Cực kỳ khó chịu, nhưng cơ thể không nhúc nhích được, trong lòng cô dần dần phát hiện mình đang nằm mơ, lập tức muốn giãy dụa thoát ra.
Nham thạch nóng chảy trên ngực không đi xuống nữa, ngược lại chơi đùa ở trên đó, gió thổi qua, cuối cùng cô cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Nhưng thân thể vẫn nóng bỏng không chịu nổi, giống như bị thứ gì đó đè ép, lo lắng khiến cô cố gắng mở mắt, tỉnh dậy.
Vừa tỉnh dậy, ngực cũng có cảm giác bị đè ép, cô chưa thực sự tỉnh táo đã có một trận kɧoáı ©ảʍ xông đến, chóp mũi nhẹ nhàng hừ thành tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận