Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị Thương
Răng của cô ấy cũng bị hai mẹ con Hạ Tuyết Thuần hại mất hả!
Khinh người quá mà!
Kiều Sở Sở từ dưới đất đứng dậy.
Bùi Triệt cũng đứng lên, bị đau tới nhíu mày: “Hít!”
Cổ tay anh ấy bị trật rồi.
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Anh bị thương sao?”
Cô cẩn thận từng li từng tí đỡ tay Bùi Triệt, ngước mắt nhìn anh: “Miệng anh cũng chảy máu, quay về văn phòng em giúp anh xem thử.”
Bùi Triệt giật mình một cái, đôi mắt thâm thúy cuồn cuộn cảm xúc khó hiểu, nhẹ gật đầu.
Kiều Sở Sở nghiêm túc đỡ anh ấy: “Cẩn thận.”
Bùi Bất Tiện còn nằm trên bậc thang đột nhiên kịp phản ứng, cầm điện thoại đuổi theo.
Bùi Triệt và Kiều Sở Sở tiến vào văn phòng.
Kiều Sở Sở vào trước, Bùi Triệt đóng cửa, đúng lúc đụng phải Bùi Bất Tiện chạy tới.
Bùi Bất Tiện đưa tay ra: “Đợi…”
Ánh mắt Bùi Triệt trầm xuống, gọn gàng mà nhanh nhẹn đóng cửa lại.
“Cùm cụp” một tiếng.
Cửa khóa lại.
Anh ấy xoay người nhìn về phía Kiều Sở Sở, đôi mắt thâm thúy như lớn dương sóng cuộn trong đêm khuya: “Chúng ta bắt đầu đi.”
Kiều Sở Sở và Bùi Triệt ngồi đối diện nhau.
Cô cẩn thận quan sát cổ tay của Bùi Triệt, khẽ bóp xương: “Cũng may, không lệch vị trí, chắc là bong gân thôi.”
Bùi Triệt cảm thấy trên cổ tay truyền tới cơn đau như kim đâm, hơi nhíu mày: “Em rất hiểu những thứ này à?”
Kiều Sở Sở không ngẩng đầu: “Phải, em từng học.”
[Kiếp trước để kiếm thêm chút tiền, mình đã thử rất nhiều nghề nghiệp phù hợp với mình để xem thử cái nào có thể kiếm được tiền nhanh một chút. Vốn nghĩ rằng sau khi tích góp được một trăm ngàn sẽ mua máy tính bảng và máy tính để vẽ tranh, đáng tiếc mình mới tích góp được một trăm ngàn, còn chưa kịp mua thì đã chết rồi. Xuyên qua tới thế giới này, cả một trăm ngàn tiền gửi ngân hàng của mình cũng bị hệ thống nuốt.]
Bùi Triệt nhíu mày.
Vậy xem ra kiếp trước cô sống rất vất vả.
Kiều Sở Sở nhìn về phía Bùi Triệt: “Anh có dầu xoa bóp gì gì đó không, em giúp anh xoa một chút.”
Ánh mắt Bùi Triệt thâm thúy: “Ngăn kéo thứ nhất của anh.”
Kiều Sở Sở tiến lên tìm kiếm, đập vào mắt chính là một chai dầu xoa bóp đã dùng, còn có một khung ảnh.
Là ảnh cô ôm Bùi Triệt chụp tự sướng.
Trên tấm ảnh cô đứng phía trước, trong tay cầm một cái túi xách, ôm vai Bùi Triệt cười rất xán lạn.
Bùi Triệt tự nhiên dựa vào một bên má cô, tư thái thả lỏng, hơi cong môi với màn ảnh.
Chỉ nhìn một cái như vậy, đủ loại ấm áp trong quá khứ đã đập vào mặt.
Một bàn tay đột nhiên vòng qua trước mắt cô úp khung ảnh xuống.
Kiều Sở Sở giật mình ngước mắt, đụng phải ánh mắt u ám của Bùi Triệt: “Vẫn chưa tìm được sao?”
Cô ngượng ngùng cầm dầu xoa bóp: “À không, tìm được rồi.”
Bùi Triệt lạnh lùng đứng bên cạnh cô, đóng ngăn kéo lại.
Kiều Sở Sở quay về sofa ngồi giống như bỏ trốn.
Bùi Triệt lười nhác ngồi xuống đối diện cô, vươn tay về phía cô.
Tay của Bùi Triệt trông rất đẹp.
Tuy rằng bảy anh em nhà họ Bùi đều là năm ngón tay thon dài, nhưng tay của Bùi Triệt là đẹp nhất, không chỉ là hình dạng, còn có màu sắc.
Khớp ngón tay của anh đều ửng hồng, là tác phẩm nghệ thuật được một bậc thầy hội họa dày công tô vẽ.
Kiều Sở Sở không nhịn được cảm thán: [Nhìn thấy tay Bùi Triệt, đột nhiên mình hiểu cuồng tay là gì rồi, bàn tay đẹp như vậy, thật sự rất muốn cầm trong tay chơi một chút.]
Đôi mắt Bùi Triệt trầm xuống, thay đổi một tư thế thoải mái, từ trên cao nhìn xuống dáng vẻ Kiều Sở Sở nâng tay anh ấy.
Kiều Sở Sở đang nghiêm túc xoa tay cho anh ấy.
Đau.
Nhưng thoải mái.
Anh ấy dựa vào sofa nheo mắt lại, đầu ngón tay thon dài như có như không mà co lại, chạm vào ngón tay của Kiều Sở Sở.
Tay của Kiều Sở Sở cũng trông rất đẹp.
Thanh tú dài mảnh, cũng không tính là nhỏ xinh, nhưng ở trước mặt anh ấy, tùy tiện túm một cái là có thể bao trùm tay cô.
Ngón tay trắng nõn của cô vuốt ve qua lại trên cổ tay của anh.
Bùi Triệt càng nhìn càng xao động, yết hầu chuyển động lên xuống một cách mất tự nhiên, ánh mắt tĩnh mịch mà rơi vào mặt Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhẹ nhàng vuốt ve chỗ đau của anh ấy: “Đau không?”
Bùi Triệt hơi mím môi, nếm được khóe miệng của mình hơi tanh.
Hô hấp của anh ấy bắt đầu rối loạn: “Mặt của em còn đau không?”
Kiều Sở Sở giật mình, vừa định ngẩng đầu, bỗng nhiên Bùi Triệt nâng mặt cô lên.
Anh ấy thò cả nửa người qua, nhẹ nhàng chạm vào chỗ hồng hồng trên má cô.
“Chỗ này, đau không?”
Kiều Sở Sở có chút không thoải mái nhún vai.
Hô hấp của Bùi Triệt phả vào mặt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận