Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau khi Trình Ý mơ màng tỉnh dậy thấy toàn thân thể mình đau nhức như thể vừa bị xe tải cán qua, nhất là ở bên dưới. Cô biết, tất cả những chuyện đêm qua không phải là mơ.

Nhưng khi cô đưa tay sang bên cạnh đã không thấy ở bên gối đã lạnh tanh, cô lại giật mình sợ hãi, nghĩ rằng người hôm qua cùng cô quan hệ không phải là Phó Nhược Hằng mà là ảo giác do thuốc kích dục làm nên.

Nghĩ đến đây cảm giác tủi nhục khiến cho cô gục đầu vào chăn khóc nức nở. Cô cứ nghĩ là mình đã bị đám người đốn mạt hôm qua làm nhục khiến cho một loại cảm giác ghê tởm dâng lên trong người cô.

Trái tim cô đau đớn như bị ngàn mũi dao đâm vào, cảm giác tủi nhục khiến cho cô chỉ muốn chết đi.

Đột nhiên một giọng nói bên cạnh khẽ lay gọi cô: “Trình Ý.”

“Tránh xa tôi ra! Cút đi! Huhu…”

Cô không dám đối diện với sự thật và sau này cô còn mặt mũi nào mà đối diện với Tiểu An nữa đây. Nếu như để cho mọi người biết được chuyện này, cô làm sao còn có dũng khí sống ở trên đời này nữa.

“Trình Ý, chị làm sao vậy? Là tôi, Tri Hành đây.”

Trình Ý lúc này mới bình tĩnh lại. Cô nhận ra được giọng nói lúc này là của Tống Tri Hành. Tuy có chút vui mừng nhưng trong lòng cô lại có chút hụt hẫng.

“Là cậu sao Tống Tri Hành?”

“Là tôi. Chị bình tĩnh lại đi, sao chị lại khóc?”

“Vậy người đêm qua… là cậu sao?”

Tống Tri Hành có thể nhìn thấy trong giọng nói của Trình Ý có chút thất vọng. Cậu nhìn cô hơi khó xử, hai bàn tay đã cuộn tròn thành hình nắm đấm.

Cậu biết cô đã hiểu lầm người đêm qua quan hệ với cô chính là cậu. Tuy cậu biết cô đã hiểu lầm nhưng cậu lại không hề giải thích.

Nhìn những vết tích trên người cô, cảm giác tức giận như thể bị cướp mất thứ gì đó, tuy nhiên giọng cậu vẫn nhẹ nhàng.

“Ừm, tôi còn chưa hỏi tội chị tại sao chị lại không nghe lời tôi? Tôi đã nói khi tôi không ở đây chị phải ngoan ngoãn ở nhà, vậy mà chị lại chạy lung tung ra bên ngoài. Nếu như hôm qua tôi không về kịp, hậu quả chắc chắn không thể tưởng tượng nổi.”

Thì ra người đêm qua thực sự là Tống Tri Hành, vậy mà cô lại luôn cho rằng người đêm qua là Phó Nhược Hằng, còn gọi tên anh tha thiết như vậy nữa.

Lúc đó cô bị trúng thuốc nên không biết người trước mặt là ai. Chỉ tưởng tượng ra người cô muốn mà thôi. Bây giờ mọi chuyện đã rồi, cô cảm thấy thật sự có lỗi với Tống Tri Hành.

“Chuyện đêm qua… tôi xin lỗi. Tôi chỉ là không biết bọn chúng lại giở thủ đoạn đê tiện như vậy. Tôi nhất định phải tố cáo bọn chúng.”

“Không cần đâu.”

Tống Tri Hành ngừng một chút, dường như là có gì đó khó nói, nhưng cuối cùng cũng nói ra: “Bọn chúng đã bị bắt rồi.”

“Vậy còn Trương Mỹ Nhân?”

“Cô ta chết rồi.”

“Chết?”

“Được rồi, không sao rồi. Sau này đừng đi lung tung nữa.”

“Tri Hành, cảm ơn cậu.”

Cảm ơn anh? Anh có làm gì đâu mà cảm ơn anh?

Chỉ là khi cậu về đến nhà liền nhìn thấy trong nhà không có ai, cậu hốt hoảng gọi cho cô nhưng người nghe máy lại là Phó Nhược Hằng. Khi cậu đến nơi nhìn thấy cảnh tượng này cậu đã tức giận mà lập tức lao đến đấm vào mặt Phó Nhược Hằng.

“Ai cho phép anh làm như vậy hả? Anh khiến cho cô ấy chịu khổ chưa đủ nhiều sao?”

Lạ là Phó Nhược Hằng lại không đánh trả, ngược lại anh chỉ nhìn Tống Tri Hành, đôi mắt đầy đau khổ.

“Tại sao lại không nói cho tôi biết cô ấy vẫn còn sống?”

“Nói cho anh biết thì sao chứ? Cô ấy đã chết một lần rồi, không lẽ bắt cô ấy chết một lần vì anh nữa mới thấy hả lòng hả dạ sao? Cô ấy vì anh mà cả đời này cũng không thể nhìn thấy được nữa, anh buông tha cho cô ấy đi.”

Buông tha cho cô ư? Đâu phải anh chưa từng nghĩ đến, chỉ là mỗi lần muốn hạ quyết tâm quên đi cô là một lần trái tim anh lại chìm trong đau khổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận