Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lưỡi duỗi dài ra, giống như một con chó gắng sức liếm.

Chờ tới lúc cô cởi đai trinh tiết dưới thân hắn ra thì dương vật đã bị sưng thành màu tím, mặt trên đã bị đâm tạo thành không ít vết máu nhỏ, bàn tay nhỏ bé của cô nhẹ nhàng sờ lên, Trịnh Nghị lại hít một ngụm khí lạnh, lòng bàn tay cô dính một mảng vết máu.

“Chậc chậc, thì ra gậy thịt cũng sẽ chảy máu, phát dâm thành như vậy sao?”

Trịnh Nghị lần đầu tiên bị lời nói của cô làm xấu hổ đỏ mặt, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang chuẩn bị làm việc ác của cô.

“Đừng nhúc nhích, đau.”

“Anh còn có thể sợ đau hả?”

“Tôi là người, sao tôi lại không sợ đau chứ? Em nghĩ tôi là gì hả? ”

Vân Tô Tô suy nghĩ một lúc.

“Một con chó đực tính nô.”

.

Hắn ta im lặng.

Nhớ tới trước kia hắn cũng nói với cô như vậy, thì ra cô thật sự là đang trả thù hắn.

A, thật là tự mình đa tình, còn tưởng rằng được là người đầu tiên mà cô gọi vào phòng là một loại thiên vị đối với hắn, không nghĩ tới lại là vì trả thù.

“Được, em nói đúng.”

Trịnh Nghị chống tay xuống giường đứng dậy, dương vật vểnh cao dưới háng vì đau đớn mà không còn cảm giác hưng phấn nữa, chậm rãi mềm nhũn xuống, hắn ngồi ở bên giường đau đến không dám động đậy.

“ Vân Tô Tô, em còn muốn chơi như thế nào nữa?”

Cô liếm liếm đôi môi khô ráo, giọng điệu hấp dẫn: “Thế nào, vẫn còn muốn chơi với tôi sao? Em trai anh đã bị đâm như thế rồi, còn chơi được sao?”

“Em xem thường tôi?”

“Không có a.” Cô cúi đầu nghịch móng tay, nói như chuyện không liên quan đến mình: “Chỉ là tôi chán rồi, muốn đổi người khác chơi đùa, anh đi gọi Lam Đà vào đi.”

Hơi thở của Trịnh Nghị như bị đông cứng lại.

“Chơi với tôi… không được sao?”

Nhận ra hắn đang ghen, Vân Tô Tô cười càng vui vẻ.

“Không được.”

Hắn ngồi đó một lúc, cuối cùng trước sự thúc giục của cô, đành phải xách quần lên đi ra ngoài.

Lam Đà đi vào đánh giá xung quanh, nhìn nữ nhân nửa nằm trên giường đang quyến rũ hắn, cảnh giác nhìn quanh bốn phía.

“Em có phải lại muốn lấy dầu gió tra tấn tôi không?”

“Thứ đó lỗi thời rồi, tôi không muốn chơi nữa, lại đây đi, chúng ta đổi cách chơi khác.”

Hắn rất cẩn thận đi qua, quan sát những thứ vừa mới chơi trên mặt đất, có cái đai trinh tiết kia khiến hắn chú ý.

“Yên tâm, tôi không chơi thứ kia, chúng ta đổi một cái khác.”

Lam Đà thở phào nhẹ nhõm, ngồi trên giường, nhìn cô lấy dây thừng ra trói cổ tay hắn lại.

“Rốt cuộc em muốn chơi cái gì? Không phải là muốn tra tấn tôi sao?”

Cô cúi đầu không nói gì, thắt nút thắt chặt sợi dây thừng, lại trói hai chân hắn lại, vỗ vỗ tay nói: “Được rồi, như vậy anh sẽ không thoát được.”

Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cỗ dự cảm không tốt.

Vân Tô Tô từ trong túi nilon màu đen lấy ra mấy ngọn nến, quả nhiên hắn đã có dự cảm không ổn rồi mà.

“Em muốn chơi sáp với tôi sao?”

“Đúng vậy.”

Cô cởi quần hắn xuống, chỉ để lộ ra cự vật đang phồng lên giữa đũng quần, vén chiếc áo cộc tay của hắn lên trên, lộ ra lồng ngực cường tráng cùng cơ bụng hình khối rõ ràng.

Ngón tay cô lướt lên cơ bắp của hắn hỏi: “Tại sao các anh đều có cơ bụng nhỉ, chăm tập thể dục như vậy sao?”

Lam Đà tự hào hừ một tiếng: “Trường trung học cơ sở của bọn tôi thuộc khối thể thao, còn đạt được không ít giải thưởng lớn nhỏ, tất cả đều là nhờ rèn luyện mà ra. ”

“Chậc, đẹp thì cũng không dùng được.”

“…” Hắn có cảm giác mình bị làm nhục: “Thể lực của tôi như thế nào chẳng lẽ em còn không biết? ”

“Vậy thì để xem hôm nay anh có thể kiên trì được bao lâu.”

Vân Tô Tô đẩy hắn ta xuống giường rồi nằm xuống ngồi trên đùi của hắn, nhặt bật lửa lên thắp cây nến trong tay.

Lam Đà vốn cũng nghĩ sẽ chiều theo cô, lấy sức nhẫn nại của hắn mà nói, loại nến này cũng không đau, đồ chơi tình thú mà thôi.

Nhưng khi một giọt sáp màu trắng nhỏ xuống, bụng phảng phất như bị ngọn lửa thiêu đau đớn, đau đến nỗi hắn trực tiếp thét chói tai ra tiếng.

“Mẹ kiếp, mẹ nó cái gì vậy!”

Vân Tô Tô nhướng mày, nhe răng lộ ra nụ cười xán lạn.

“Sáp nhiệt độ cao a, anh cho rằng là cái gì, nhiệt độ thấp sao?”

Cô cười một tiếng: “Làm sao có thể, anh nghĩ tôi sẽ hạ thủ lưu tình như vậy sao? ”

“Má nó… vãi chưởng! Vân Tô Tô em điên rồi, mẹ nó em lấy sáp nhiệt độ cao sẽ chết người đó, tôi sẽ đau mà chết, em muốn giết tôi hả!”

“Giết anh thì giết anh, yên tâm, tôi sẽ làm cho anh chết đau một chút.”

Nếu hắn ta bị bệnh tim, e là sẽ lên cơn ngay bây giờ.

“Tôi nói với em em không được làm bậy! Bỏ nến xuống nhanh, bỏ xuống!”

Nhìn hắn sợ hãi như vậy, Vân Tô Tô cười càng hung ác, cô nghiêng ngọn nến trong tay, trong ánh mắt khiếp sợ của hắn, từng giọt sáp nhỏ xuống, Lam Đà không thể chịu đựng được phát ra tiếng kêu đau đớn, không ngừng cố gắng ngồi dậy, nhưng bởi vì cô đang ngồi trên đùi hắn nên căn bản không dậy nổi.

“Rất đau sao?”

Cô nói: “Lúc trước khi anh lấy dầu gió nhỏ lên người tôi, tôi cũng đau đớn như vậy, tôi đã cầu xin anh hết lời, nhưng anh đã làm như thế nào? Không phải vẫn là một mực tra tấn tôi sao? ”

“A…” Trán hắn toát ra một tầng mồ hôi mỏng, một khuôn mặt tuấn dật nho nhã bởi vì bị tra tấn mà nhăn nhó nóng rực, hai má ửng đỏ, mày nhíu chặt.

“Tiểu Vân Nhi…. tôi sai rồi, tôi xin lỗi, đau quá a, mau dừng tay, dừng tay a!”

“Bây giờ mới biết sai hả? Hừ, muộn rồi. ”

Cô dốc ngọn nến xuống, một giọt trực tiếp rơi vào dương vật của hắn, Lam Đà hét toáng lên.

Mấy người ngoài cửa nghe được rõ ràng.

Dương vật đau đến mức hoàn toàn không thể cứng nổi, Lam Đà không để ý đến đau đớn, dùng hết toàn lực đảo ngược vị trí của hai người, xoay người đem cô đè dưới thân, lấy đi ngọn nến trong tay cô rồi thổi tắt, ném trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận