Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Triết bất lực đỡ trán, làm gì có ai dám khen con trai trước mặt bố đẻ của nó như thế chứ.
Từ nhỏ Tiểu Nghiêm Hạp đã biết nhận người, bình thường đều được người thân quen bế, khi thấy có người lạ muốn ôm mình, bé lại hơi do dự.
Mộc Trạch Tê cổ vũ: “Nghiêm Hạp, nào, cho dì ôm một cái.”
Cậu bé nghe thấy giọng nói của mẹ, lại nhìn La Nam Nam đang trêu đùa vỗ tay, cuối cùng Tiểu Nghiêm Hạp vẫn rướn cơ thể nhỏ bé của mình sang.
Lúc La Nam Nam ôm được Tiểu Nghiêm Hạp thì trái tim mềm nhũn, thơm tho mềm mại. Cô ấy vô cùng yêu quý, dỗ bé chơi đùa.
La Nam Nam cũng chào hỏi với người bạn cũ tên Lý Thuần.
Lý Thuần thấy hơi nghi ngờ bản thân. Lúc trước Mộc Trạch Tê hỏi anh ta, anh ta thật sự không nhớ rõ La Nam Nam, sau đó lại dần dần có một chút ấn tượng mơ hồ.
Khi nhìn thấy La Nam Nam, Lý Thuần đã dần nhớ lại cô bạn La Nam Nam này.
Giữa trưa Lâm Thi Vũ họp xong, nhìn thấy La Nam Nam đến tìm mình thì vô cùng ngạc nhiên.
Mộc Trạch Tê, La Nam Nam và Lâm Thi Vũ đều ăn ý nhìn thoáng qua nhau.
Những người bạn đã nhiều năm không gặp lại tụ họp trò chuyện.
Sau đó Tiểu Nghiêm Hạp ít xuất hiện đã bị các cô các chú ôm một lần, ai nấy đều thích bé, giành ôm.
Triệu Nhạc Sinh nóng lòng chạy ra: “Thích thì đẻ một đứa đi! Chờ mấy người lâu ơi là lâu mà không thấy ai vào!”
Lúc này mọi người mới lấy lại tinh thần cười ha hả, lấy tinh thần đi vào.
Nói là rảnh rỗi uống trà, thật ra là nói về những năm đó. Trong quán bar “Tảo Quy” vẫn làm ăn yên tĩnh như trước, dù sao khách đều là người quen.
Người quen say mê bài Tarot là Triệu Nhạc Tiêu vẫn ở đó, vui vẻ chào hỏi với mọi người, còn cảm thán: “Không ngờ người kết hôn sinh con lại chính là hai người không có khả năng nhất của trường trung học Hoa Thịnh, Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê!”
Lý Vi cũng buồn bực, không ngờ Mộc Trạch Tê thật sự đã trèo cao lên Nghiêm Kỷ.
Các bạn học thời thanh xuân gặp nhau, mọi người đều rất vui vẻ.
Quay lại chốn cũ đương nhiên là chơi trò cũ, 《Bàn Cổ mở trời lập đất: Nông dân chuyển mình thành phú ông nhà giàu》 lại online một lần nữa.
La Nam Nam và Trần Triết đã chuẩn bị sẵn sàng từ sáng.
Trước kia đã hẹn tái chiến lần nữa, vì hệ thống nhiệm vụ chó chết của La Nam Nam đột nhiên bỏ đi nên mới tạm gác lại, chớp mắt đã gần ba năm.
Trận thi đấu kịch liệt dường như vẫn còn hiện rõ trước mắt.
La Nam Nam lắc chén sàng giống như một lời tuyên chiến, nói với Nghiêm Kỷ: “Năm đó nói lần sau tái chiến, không ngờ lại kéo dài như vậy.”
Nghiêm Kỷ hơi mỉm cười, khí thế không nhường nhịn: “Nói rất hay.”
Trong lòng hai người đều đều hiểu rõ tránh nói đến chuyện của Mộc Trạch Tê, bởi vì nếu không sẽ xảy ra xung đột.
Đây cũng coi như là một chiến thuật tâm lý.
Nghiêm Kỷ khó đối phó, La Nam Nam vẫn không thể nào làm gì được hào quang nam chính của Nghiêm Kỷ.
Nhưng giữa hai người vẫn ăn ý tỏa ra tia lửa thù địch.
Giống hệt như năm đó.

Lần này, La Nam Nam kiên quyết không uống rượu, hoàn toàn không đụng đến một giọt nào. Cô ấy nhớ lại cuộc vui năm đó, đúng là có rất nhiều trò chơi.
Vào thời điểm đó, La Nam Nam đã uống đến đầu óc rối mù nên không nhìn thấy tương tác kỳ lạ giữa Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ.
Khi say đến mơ màng mà vẫn quan tâm đến việc thắng thua trong trò chơi, cảm thấy đây không chỉ là chuyện thắng thua.
Bây giờ nghĩ lại, cô ấy xem như đã thắng, nhưng trên thực tế lại thua Mộc Trạch Tê!
Còn có màn tỏ tình của Nghiêm Kỷ thông qua trò chơi, đúng là tên giấu hàng 1001, còn mang theo dã tâm thật lòng.
Vậy anh còn để ý đến thắng thua của Mộc Trạch Tê trong ván trò chơi kia nữa sao?
Trò chơi bắt đầu.
Ngoại trừ lượng khán giả không giống nhau, sau khi thêm một người chơi dự bị là bé Nghiêm Hạp, những người chơi cơ bản vẫn là năm người trước đó. Tình hình trận đấu về cơ bản vẫn giống như hồi đó.
La Nam Nam dùng hết sức để lắc cốc sàng vang lên tiếng lộc cộc.
Tình hình chiến đấu trên sa bàn rất đáng lo ngại, nhưng mọi người lại cảm thấy quen thuộc với cuộc đối đầu đầy thái độ thù địch giữa Nghiêm Kỷ và La Nam Nam.
Lý Thuần nghiêng người hỏi Lâm Thi Vũ: “Hai người bọn họ đã mấy năm không gặp. Vì sao vẫn quan trọng chuyện thắng thua như vậy? Có quá tàn nhẫn không?”
Lâm Thi Vũ lắc đầu tỏ vẻ không biết: “Dáng vẻ của Nghiêm Kỷ còn dữ dằn hơn so với khi đàm phán kinh doanh.”
Từ chỉ số IQ đến vận may, mọi thứ hoàn toàn đều phụ thuộc vào sự hiểu biết và áp dụng luật chơi. Bọn họ gần như đã chơi đến điên cuồng.
Mộc Trạch Tê đang ôm con cũng sợ ngây người, bé Nghiêm Hạp thì vui vẻ cựa quậy lung tung trong vòng tay mẹ, vừa vỗ tay bộp bộp vừa kêu lên tiếng ê a như để cổ vũ.
Trong lúc Nghiêm Kỷ đang tập trung ‘giết giặc trên chiến trường’, cũng thường xuyên để mắt đến hai mẹ con, anh quay lại véo má con trai mình một chút, nghiêm túc nói: “Đừng cựa quậy, như vậy mẹ ôm con sẽ mệt.”
Bé Nghiêm Hạp không hẳn đã nghe hiểu, nhưng khi nghe thấy giọng nói của bố mình, cậu bé lập tức dừng lại ngồi trong vòng tay của mẹ, tay chân nhỏ nhắn vẫn âm thầm vỗ lộp bộp.
Mộc Trạch Tê hôn lên cái đầu nhỏ của con trai, ghen tị nói: “Đúng là vẫn nghe lời bố, cho dù bố hung dữ với con mà con cũng nghe theo.”
Vì vậy, khi không có mẹ, bé cưng sẽ nghe lời bố đúng không?
Nghiêm Kỷ nghe thấy vậy liền bật cười, hôn lên môi Mộc Trạch Tê: “Con trai dính em, là do mẹ quá hiền, con trai có thể thỏa thích làm nũng”.
“Thật chua, thật chua. Đúng là không coi bọn tôi là người ngoài.”
Hàng chục cặp mắt có mặt ở đó nhìn chằm chằm vào hai người.
Nghiêm Kỷ siết chặt tay Mộc Trạch Tê, giữ lấy cái đầu đang trốn tránh của Mộc Trạch Tê, nhìn chằm chằm vào mắt cô, ánh sáng trong mắt của anh như có thể rút ra được rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận