Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên mím môi, đi lên cầm nĩa quả quyết bỏ một miếng thịt vào trong miệng. Cô dùng sức nhai kỹ miếng thịt rán muối tiêu mềm thơm ngon cho anh nhìn, vẻ mặt vô cùng kiên định.

Cur ở một bên sủa to, cô có chút bối rối, trong miệng ngậm đồ ăn, nhất thời không nói được gì.

Cho đến khi Bàng Kinh Phú nói: “Thịt em đang ăn là mua cho nó.”

Tay cầm nĩa của Điền Yên cứng đờ trong không trung.

“Em tùy ý lấy trong tủ lạnh ra, xin lỗi.”

Cuối cùng một mình cô cũng ăn xong đĩa thịt rán. Không làm hài lòng Bàng Kinh Phú, Điền Yên cũng không biết làm cách nào để lấy lòng anh.

Bàng Kinh Phú ngồi trên ghế xích đu trong phòng khách đọc sách. Mặt anh hướng về phía cửa sổ sát đất. Cur chơi đùa trên bãi cỏ bên ngoài, xa xa phản chiếu khung cảnh tuyệt đẹp của mặt hồ và ngọn núi phủ tuyết. Một người một chó, yên lặng ấm áp.

Nhưng trong phòng ngủ, nội tâm Điền Yên lại nóng bừng như thiêu đốt.

Bạn bè của cô đều bị Bàng Kinh Phú nắm trong tay không rõ sống chết, mà kết quả của bọn họ, cũng chỉ vì một câu nói của anh.

Động tác lật trang giấy của Bàng Kinh Phú dừng lại.

Trong tầm mắt, anh nhìn thấy Điền Yên đi ra ngoài với đôi chân trần. Cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của anh, vạt áo chỉ miễn cưỡng che tới dưới chân. Nếu hơi khom lưng một chút, cảnh xuân bên dưới sẽ lọt ra ngoài.

Điền Yên đi tới trước mặt anh, dang hai chân ra, Bàng Kinh Phú có thể mơ hồ nhìn thấy tiểu huyệt béo mập, âm môi phì nhiêu vì động tác của cô mà hơi tách ra. Điền Yên bước tới ngồi trên đùi anh.

Ghế xích đu đung đưa, Điền Yên ôm cổ anh, cả người cũng dán vào trong ngực anh. Bàng Kinh Phú lấy cuốn sách kẹp giữa hai người ra, ném xuống đất.

“Em có thể hôn anh không?” Cô nhỏ nhẹ hỏi.

Bàng Kinh Phú cảm thấy cổ họng căng lên.

Thấy anh không lên tiếng, Điền Yên liền hôn lên gò má anh. Cô hôn lên nốt ruồi hình giọt lệ trên gò má anh, đôi môi mềm mại của cô trao cho anh một nụ hôn thật gần và thật chặt, sau đó đưa đầu xuống từng chút một.

Từ khóe môi của anh, cằm, yết hầu, xương quai xanh, thậm chí lớn mật bắt đầu cởi áo ngủ của anh ra, hôn lên ngực anh.

Dính người giống như thuốc cao dán vậy. Đôi môi mềm mại chạm vào đâu là lại ướt át chỗ đấy. Mỗi tế bào trong cơ thể Bàng Kinh Phú đều đang gào thét lớn tiếng phấn khích kêu. Đồ vật cương cứng đâm vào hạ bộ không mặc quần của cô, cứng rắn chĩa vào cô.

Điền Yên giống như không thoải mái vì bị đội lên, cô giãy dụa cơ thể, sau đó bò xuống người anh.

Cô quỳ xuống trước mặt anh, đôi tay nhỏ bé cởi dây áo ngủ của anh, di chuyển khuôn mặt về phía trước, chăm chú nhìn dương vật sắp phóng ra, mím chặt môi lại với vẻ mặt nghiêm túc.

Lúc sắp cởi quần ra, Bàng Kinh Phú nắm lấy ngón tay của cô.

Trong mắt Điền Yên tràn đầy khát vọng vội vàng, đáng thương ngước nhìn anh: “Bàng tiên sinh, em đói.”

“Không phải anh đã nói đói thì ngậm đồ của anh sao.”

Đường gân căng cứng trên trán Bàng Kinh Phú đang nhảy nhót.

Điền Yên làm tất cả, Bàng Kinh Phú biết cô là vì cái gì, nhưng mâu thuẫn chính là ở chỗ, anh muốn Điền Yên phục tùng vô điều kiện, sẵn lòng vì anh làm bất cứ chuyện gì, nhưng không muốn thấy cô vì người khác mà ra sức lấy lòng anh.

Nhưng nếu như không uy hiếp cô như vậy, Bàng Kinh Phú làm sao có thể để Điền Yên trở thành mèo nhà chỉ trung thành với mình anh. Cô một mặt quyến rũ, thanh thuần, bề ngoài lại lạnh lùng tuyệt tình khiến Bàng Kinh Phú hận đến thấu xương.

Tay Điền Yên rất mềm, giống như cơ thể của cô vậy, vừa mềm lại nhỏ, đầu ngón tay trơn mềm, da thịt trắng nõn như ngọc.

Mà chính tác phẩm nghệ thuật này lại đang nắm vật thể trông dữ tợn, thô tục của anh. Bọc nó trong đôi tay mềm mại và tuốt lên tuốt xuống, làn da chỉ cọ xát vào nó một chút, Bàng Kinh Phú đã cảm thấy giống như mình đang làm bẩn da cô.

Điền Yên dùng hai bàn tay cố hết sức bao lấy nó, vuốt lên vuốt xuống.

Bên ngoài bao quy đầu nhô ra những đường gân ngoằn ngoèo, cọ sát vào lòng bàn tay mịn màng của cô. Cây gậy thoải mái nảy lên trong tay cô, một giọt tinh dịch màu trắng đục rỉ ra từ lỗ nhỏ trên đầu quy đầu.

Điền Yên lè lưỡi liếm đi chất lỏng màu trắng đục, cô giống như một con mèo tham lam, bỏ vào miệng tỉ mỉ thưởng thức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận