Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khi Khương Ly và Lam Lam chia nhau thẩm vấn Chu Hỉ Văn, Khúc An Nguyên cùng Tôn Lệ Na cầm dao mổ lợn đi đến nhà Chu Mãn Văn tìm Chu Mẫn, tiện thể xem còn ai khác ở đó không.
Lúc này, Chu Mẫn đang gào thét gọi người đi cứu Khúc An Nguyên, họ không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy về phía đó.
Sân nhà Chu Mãn Văn rất rộng, nền đá xanh lát khắp nơi đều ướt sũng. Giữa sân, chiếc quan tài nằm lật nghiêng, thi thể Chu lão lớn đã chết mấy ngày phơi ra dưới ánh mặt trời. Dưới ánh sáng ban ngày, thi thể vốn đã sưng vù nay càng trương phình lên như sắp nổ tung, nằm trên nền đất rỉ ra một bãi chất lỏng tanh tưởi với màu sắc kỳ dị.
Khương Ly đi vòng tránh xa, chỉ thấy ở góc sân bên cạnh giếng nước, một cái chum nước vỡ tan tành. Chu Mẫn ướt sũng cả người đang vội vàng vẫy tay về phía hai người.
“Mau đến đây! Anh trai Khúc bị người phụ nữ kia đánh bị thương!”
Vừa nghe thấy vậy, Lam Lam như tia chớp lao đến.
“Người đâu?!”
Kỳ lạ là khắp nơi đều là nước, nhưng không thấy Khúc An Nguyên đâu. Đợi đến khi Khương Ly chạy tới, cô mới thấy Chu Mẫn rụt rè chỉ tay về phía giếng nước.
“Ở dưới đó, em vừa thấy anh ấy bị kéo xuống!”
Miệng giếng rất hẹp, nhìn xuống chỉ thấy một màn nước đen ngòm lấp lánh. Lam Lam gọi Khúc An Nguyên vài tiếng xuống dưới, nhưng chỉ có tiếng vọng lại.
“Giờ làm sao, miệng giếng nhỏ quá, mình không xuống được!”
Khương Ly quan sát xung quanh miệng giếng, giữa đám rêu xanh nhạt quả thực có vài dấu chân lộn xộn. Cô kéo Lam Lam đang định nhảy xuống giếng lại, rồi nhìn về phía Chu Mẫn đang run rẩy trước mặt.
“Cô không lừa chúng tôi chứ? Là Tôn Lệ Na đánh anh ấy, rồi đẩy anh ấy xuống giếng?”
Chu Mẫn ngày lập tức giơ tay lên thề: “Anh chàng kia tuy lạnh lùng, nhưng hôm trước đã cứu em một mạng. Tuy em ghét các chị, nhưng sẽ không hại anh ấy! Em không biết tên người phụ nữ đó, chỉ biết là người chơi đi cùng anh ta. Cô ta còn ấn em xuống chum nước suýt chết đuối.”
Hôm qua vừa mới lừa Khương Ly và Lam Lam, Chu Mẫn thấy Lam Lam chiến đấu quá mạnh mẽ vào lúc rạng sáng, liền sớm trốn sang sân bên này. Vừa nhìn thấy Khúc An Nguyên tìm đến, cứ tưởng anh đến tính sổ với mình, nên cô ấy quyết định không ra ngoài, kết quả lại thấy người phụ nữ đi cùng Khúc An Nguyên đánh lén anh từ phía sau.
Chu Mẫn tự nhận mình trong game thường hay đóng vai trà xanh để ve vãn các chàng trai, nhưng đó cũng là vì muốn sống sót. Cô ấy tuyệt đối là một cô gái tốt, nên lúc đó đã lấy đạo cụ đổi được từ cửa hàng để cứu Khúc An Nguyên.
Người phụ nữ kia thật sự rất kỳ lạ, chỉ vài chiêu đã ấn cô ấy xuống chum nước. Đáng giận là lần này cô ấy bắt đầu với thiết lập nhân vật trẻ con, cái chum nước kia cao hơn Chu Mẫn rất nhiều, lại còn bị túm tóc ấn xuống, sặc nước đến mức cô ấy chỉ còn cách giả chết. Mãi đến khi người phụ nữ kia bỏ đi, cô ấy mới gắng sức đập vỡ chum nước để thoát thân.
“Các chị mau nghĩ cách cứu anh ấy đi, bị chết đuối khó chịu lắm khụ khụ ——”
Khúc An Nguyên là đồng đội cùng chiến tuyến, Khương Ly tất nhiên rất sốt ruột muốn cứu anh, liền quay người đi tìm đồ. Còn Lam Lam thì càng nóng ruột hơn, mắt đỏ hoe muốn nhét cả người xuống giếng, nhưng làm thế nào cũng không lọt.
“Khúc An Nguyên! Khúc An Nguyên anh ra đây!”
Chu Mẫn tay chân bủn rủn không muốn động đậy, chỉ biết ôm chặt lấy chân Lam Lam, vừa ho vừa nói: “Chị gái bình tĩnh lại đi, đừng làm sập miệng giếng, không thì anh trai Khúc sẽ không ra được đâu.”
Được cô ấy nhắc nhở, Lam Lam bừng tỉnh, khó khăn rời khỏi miệng giếng, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Chu Mẫn bỗng thấy lạnh toát người, vội vàng ôm chặt chân Lam Lam hơn: “Đều là người lưu lạc nơi đất khách quê người, đều là những người chơi chăm chỉ, hôm qua em không cố ý lừa các chị đâu, chị đừng ném em xuống đó nha!”
Lam · người làm công cao cấp · hắc hóa vô tình · Lam: “Nhưng giờ chỉ có cô mới xuống đó tìm anh ấy được.”
Chu · trà xanh tươi mát · quyết tâm sửa sai · Mẫn: “Em sợ nước sợ tối, em còn là trẻ con mà!”
Khương Ly kéo một cây tre dài chạy đến, thấy hai người đang ôm nhau, vội vàng gọi Lam Lam đến giúp: “Cây tre này đủ dài rồi, thử xem trước đã, Khúc An Nguyên trước giờ rất mạnh, chắc chắn sẽ không chết ở đây đâu.”
Lời này an ủi Lam Lam được phần nào, hai người hợp sức thả cây tre xuống, mới phát hiện giếng nước sâu đến đáng sợ. Quay một hồi lâu, lòng ai nấy đều nặng trĩu, bỗng nhiên một lực kéo mạnh truyền đến ——
Lam Lam vội vàng nhìn xuống, thấy Khúc An Nguyên đang bám vào cây tre trồi lên, cô ất lập tức bật cười, cười đến nỗi mắt càng đỏ hoe hơn.
“Đồ ngốc, không phải cậu rất giỏi sao!”
Đợi đến khi kéo Khúc An Nguyên lên khỏi giếng, Lam Lam bất chấp tuổi tác ôm chầm lấy hắn. Lần này, hắn lại không đẩy cô ấy ra, chỉ là vành tai trắng nõn dần dần đỏ ửng lên.
Gáy Khúc An Nguyên bị Tôn Lệ Na đánh bị thương, mọi chuyện cũng giống như lời Chu Mẫn kể. Lúc đó, hắn nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường nhưng đã quá muộn, ý thức mơ hồ rơi xuống giếng nước, chân bị một đôi tay nắm chặt kéo xuống đáy, dù cố gắng thế nào cũng không thoát ra được.
“Cảm giác bên trong không giống giếng nước, xung quanh có rất nhiều thi thể, hơn nữa tôi còn kích hoạt được nhiệm vụ chi nhánh.”
Và nhiệm vụ của hắn là 【Tồn tại】.

Bình luận (0)

Để lại bình luận