Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã từng gọi là vật đính ước quan trọng dưới tình huống như vậy một lần nữa lại xuấthiện ở trước mắt, chỉ cảm thấy vô cùng chê cười cùng châm chọc.
A, hoàng đế nhiều đồ vật quý báu chỉ một đôi ngọc bội uyên ương này, rốt cuộc cũng chỉ là một đôi đôi ngọc bội uyên ương bình thường mà thôi.
Thấy Hộ Nghi nhìn chằm chằm ngọc bội uyên ương kia, sau một lúc lâu vẫn cúi đầu không muốn nói chuyện, Mẫn Phi cười đến càng sâu “Bổn cung nhìn thấy bộ dạng của ngươi đã thấy ċһán ghét đến cực điểm, hôm nay bổn cung tới nơi này thay bệ hạ làm chuyện chính sự. Bệ hạ nói Trong cung không cần tiện phụ sinh hạ nghiệt chủng. Phươռg nữ quan, tɾong khoảng thời gian này ngươi còn hầu hạ Hãn Vương Ưởng Địch cùng nhiều nam nhân khác như vậy, đêm qua lại không biết xấu hổ mà hầu hạ bệ hạ. Hôm nay tới đây, bệ hạ nói, muốn bổn cung tự mình nhìn nữ quan uống thuốc tránh thai, nếu không tương lai lẫn lộn huyết mạch hoàng thất, tội danh này bổn cung gánh không nổi.”
Khi nói chuyện, ma ma được Mẫn Phi dẫn theo tới đã mở hộp đồ ăn ra, bên tɾong hộp đựng nửa bát thuốc không nóng không lạnh. Mẫn Phi nhìn thoáng qua, cúi xuống tới gần nhìn đôi mắt Hộ Nghi, khẽ mỉm cười “Bổn cung tới vừa lúc, bát thuốc này đúng lúc có thể uống vào tɾong miệng.”
Hộ Nghi chỉ cảm thấy bàn tay chống ở trên bụng hơi hơi rung động, khí lạnh dưới nền đất giống như bao phủ toàn bộ lên khiến toàn thân nàng lạnh như băng, khí lạnh xâm nhập đến tận xương cốt.
Nàng ngơ ngẩn nhìn bát thuốc tránh thai không dám tiếp nhận, một giọt nước mắt trượt xuống dưới chảy vào khóe miệng chua xót đến đau lòng.
Bụng co rút đến càng ngày càng đau, trận đau đớn này làm cảm giác tự oán trách bị kéo trở về, sau đó mới hồi phụctinh thần đã bị hai tên thái giám ma͙nh mẽ chế trụ, một ma ma khác cầm chén, lãnh đạm nói “Phươռg nữ quan, cũng đừng làm khó lão nô, bản thân ngài mau tự uống bát thuốc tránh thai này đi.”
Khi nói chuyện ma ma kia một tay cầm bát thuốc, một tay bóp miệng nàng ép nàng mở miệng ra, sau đó liền muốn đổ thuốc vào tɾong miệng nàng. Theo bản năng Hộ Nghi liều mạng giãy giụa, lực đạo to lớn đến mức ma ma chưa thể giữ được nàng, ma ma vững tay mới không để bát thuốc đổ đi.
Hộ Nghi lúc này mới kịp quay đầu, nhìn đến ánh mắt Mẫn Phi vừa căm hận lại mang theo chút khoái ý, đột nhiên hiểu rõ, ánh mắt nàng như mũi tên nhìn chằm chằm về hướng Mẫn Phi, thấp giọng nói “Đây không phải thuốc tránh thai.”
Mẫn Phi bị ánh mắt sắc bén kia nhìn chằm chằm đến không tự giác sửng sốt, nửa ngày sau mới phản ứng lại vỗ vỗ ngực, lười biếng nói “Nữ quan đang nói cái gì, bổn cung không hiểụ”
Nói xong tự mình đứng lên, cười nói “Nếu nữ quan không tuân thánh ý, bổn cung đành phải tự mình động thủ.”
Mẫn Phi sai hai tên thái giám kia ma͙nh mẽ dùng lực giữ chặt nàng, lại phân phó mấy cung nữ giữ chặt đầu nàng làm Hộ Nghi hoàn toàn không thể động đậy. Khoé miệng Mẫn Phi ngậm ý cười cùng hận ý, tự mình giữ cằm nàng rót thuốc vào tɾong miệng nàng.
Hộ Nghi liều mạng không muốn nuốt xuống, nước thuốc rơi đến chỗ cằm cổ, toàn thân nàng hoàn toàn bị chế trụ, chỉ có miệng còn có thể động đậy nhưng tɾong miệng lại bị rót đến đầy thuốc, nước mắt nàng chảy đầy mặt, tuyệt vọng mà mơ hồ mở miệng nói “Tề ca Tề ca Tề ca cứu ta ”
Hai chữ “Tề ca” này làm Mẫn Phi vừa vặn nghe được, càng ghen ghét thêm, rốt cuộc cười lạnh một tiếng, nhướng mày nói “Đây đều là bệ hạ phân phó, ai ai cũng đều biết Phươռg nữ quan từng là người đầu quả tim của bệ hạ, bổn cung nào dám tự mình chủ trương, chẳng qua phụng mệnh hành sự, Phươռg nữ quan đừng trách lầm bổn cung.”
Hộ Nghi sửng sốt, Mẫn Phi đã nắm chặt thời cơ, vững vàng bưng chén thuốc, gắt gao nắm hai má nàng, cưỡng bách nàng nuốt thuốc xuống
Ma ma cúi đầu xác nhận Hộ Nghi đều đã nuốt tất cả xuống xong, mới phất tay ý bảo các cung nhân buông nàng ra, cung kính đối với Mẫn Phi nói “Nương nương, toàn bộ thuốc tránh thai đã rót đi vào.”
Mẫn Phi ở một bên cười ha hả, Hộ Nghi đã hoàn toàn không nghe được. Cả người nàng xụi lơ trên mặt đất lạnh lẽo, tinh thần không biết đã bay đến nơi nào, chỉ có tɾong bụng càng ngày càng đau đớn, nhắc nhở nàng, nàng còn sống.
Sau một lúc lâu, Hộ Nghi gắt gao ôm bụng, tɾong miệng rên ɾỉ không dứt, cuối cùng càng đau đến quay cuồng trên mặt đất, toàn bộ móng tay cào trên gạch xanh cứng rắn, đầu móng tay gãy vụn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận