Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi môi khô khốc quẹt lên gương mặt mịn màng của Yến Tuyền để lại mấy vết đỏ mờ mờ, tâm trạng đang kích động của Tống Thanh Dương vừa mới dịu xuống được đôi chút, hắn dùng đầu lưỡi làm ướt môi mình, cũng khẽ liếm gương mặt bị hôn đến đỏ của Yến Tuyền.
“Muội không bị thương chứ?”
Yến Tuyền lắc đầu, giơ tay lên sờ mặt hắn, cười với hắn: “Sao trông huynh còn hốc hác hơn cả người vào trong đấy là ta thế?”
“Rõ ràng là muội trông tiều tụy hơn, nhìn sắc mặt muội đã xanh xao đến mức sắp không ra hình người này, ta nên vào đấy tìm muội sớm hơn mới phải.” Tống Thanh Dương cực kỳ đau lòng, lại không nhịn được hôn nàng.
“Chẳng phải ta đã ra rồi sao.” Yến Tuyền ôm cổ hắn đáp lại bằng một nụ hôn, sau đó đứng dậy khỏi lòng hắn.
Lúc này Tống Thanh Dương mới chú ý thấy trên người nàng đang khoác một cái áo cà sa, nhớ đến chuyện vừa Cảnh Vương cũng mặc một cái áo cà sa, không khỏi hỏi: “Sao hai người lại mặc áo cà sa thế?”
“Chuyện này nói ra thì dài lắm, để từ từ ta nói với huynh sau, Cảnh Vương đâu rồi? Ông ta đi đâu rồi?”
“Đi gặp Hoàng thượng.”
“Không ổn! Chúng ta mau đi tìm ông ta đi!” Lúc Yến Tuyền đi cũng không quên cất cái hộp nhỏ có chứa Quỷ giới trên mặt bàn vào trong ngực.
Một Cảnh Vương thôi đã khó bắt về rồi, chứ đừng nói đến chuyện có thêm mấy người nữa, lỡ như Hoàng thượng cũng ăn, liệu bọn họ có thể bắt được Hoàng thượng vào Quỷ giới không?
Yến Tuyền không dám nghĩ đến chuyện phải bắt Hoàng Đế vào Quỷ giới như thế nào, vội vàng chạy đi tìm Cảnh Vương, cũng may Hoàng thượng đã nhận được tin nàng đã ra khỏi Quỷ giới, lúc này cũng muốn gặp nàng, có người đến truyền lệnh triệu kiến nàng và Tống Thanh Dương.
Cảnh Vương mặt dày, dù vừa mới mưu hại Yến Tuyền, nhưng lúc gặp lại Yến Tuyền ông ta cũng chẳng hề thấy xấu hổ, trái lại còn nói mát: “Bổn vương biết ngay là Yến tiểu thư thông minh lanh lợi, chắc chắn có thể thoát ra ngoài mà, quả nhiên.”
Yến Tuyền lườm ông ta, hậm hực: “Vương gia đừng có vui mừng quá sớm, voi trắng thả ta ra đây là để ta bắt ngài về đó đấy.”
Nụ cười trên mặt Cảnh Vương hơi cứng đờ, không hiểu lắm hỏi: “Vì sao? Chẳng phải chính Bạch Tượng Vương đã thả ta ra sao?”
“Đấy là vì Bạch Tượng Vương không biết ngài đã ăn quả trường sinh, không biết trên người ngài còn đang giấu quả trường sinh.”
Yến Tuyền kể cho ông ta nghe chuyện gì đã xảy ra sau khi ông ta rời đi: “Bạch Tượng Vương nói nước Tây Thương tín ngưỡng ma quỷ thờ phụng phù thuỷ, sống cùng Ma giới, báu vật trong thành sinh ra nhờ tích tụ âm khí, là món đồ lớn hung, quả trường sinh cũng thế. Ngài ăn quả trường sinh còn cầm theo mấy quả ra ngoài, vi phạm quy định của Quỷ giới.”
“Yến tiểu thư giận chuyện ta vừa mới hãm hại ngươi nên mới bịa ra chuyện này đúng không. Ta ăn quả trường sinh lâu thế rồi, nếu có gì không ổn thì đã xảy ra vấn đề từ lâu, chứ chưa phải nói đến chuyện ta vừa mới gặp được Bạch Tượng Vương. Bạch Tượng Vương thả cho ta đi chẳng phải vì nó không nhìn ra có gì đấy không ổn sao? Nếu đã thế, vậy phải làm sao để chứng minh quả trường sinh này là hung vật?”
Điều này cũng đúng, nếu quả trường sinh gây hại cho cơ thể của ông ta thì sao Bạch Tượng Vương lại không nhìn ra chứ?
Thấy Yến Tuyền không trả lời được câu hỏi của mình, Cảnh Vương lại nói: “Chẳng phải sáo quỷ của Yến tiểu thư cũng là báu vật sinh ra từ tích tụ âm khí sao? Ngươi cũng không thấy có gì không ổn đúng không?”
Yến Tuyền không còn gì để nói, đúng là đến cả Bạch Tượng Vương cũng không biết sau khi ăn quả trường sinh sẽ có hậu quả như nào, dù là âm vật thì cũng không thể nhìn ra sẽ có tác hại gì.
“Dù thế nào đi nữa, ngài đã ăn quả trường sinh, còn mang cả quả trường sinh ra ngoài này, làm như thế là vi phạm quy tắc, Bạch Tượng Vương bảo ta phải đưa ngài về đấy.”
Yến Tuyền vừa nói vừa lấy Quỷ giới trong lòng ra, lúc nàng đang định bảo Tống Thanh Dương đưa ông ta vào, Hoàng thượng lên tiếng ngắt lời nàng: “Hoàng thúc nói cũng có lý, theo tình hình hiện tại thì quả trường sinh không có hại gì, đã là đồ tốt mà lại ẩn sâu trong Quỷ giới thì thật đáng tiếc. Theo trẫm thấy, khó khăn lắm hai người các ngươi mới ra ngoài được, tốt nhất nên đi nghỉ trước đi, có chuyện gì thì để nói sau đi.”
Hoàng thượng nói xong, không cho phép bọn họ từ chối, sai người đưa Yến Tuyền và Tống Thanh Dương ra khỏi hoàng cung.
Nhìn tư thế này của Hoàng thượng, rõ ràng là muốn bảo vệ Cảnh Vương, cũng đúng thôi, càng là người có quyền thế thì càng khao khát được trường sinh bất tử, đến cả Hoàng thượng đứng trên trăm triệu người cũng không ngoại lệ.
Thôi, dù sao tạm thời cũng không nhìn ra được có gì không ổn, tạm thời để ông ta ở đây thêm một thời gian, còn Hoàng thượng có ăn quả trường sinh không thì đấy không phải chuyện nàng có thể khuyên được.
Sử dụng bộ não quá nhiều lần cộng thêm không ngủ không nghỉ mấy ngày liền, Yến Tuyền đã rất mệt mỏi, lúc này nàng chỉ muốn được ôm Tống Thanh Dương ngủ một giấc thật say, thật sự không muốn để ý đến mấy chuyện phiền phức của bọn họ nên nàng cũng không nói gì thêm, cùng rời khỏi hoàng cung với Tống Thanh Dương.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương rời đi mà không hề hay biết, sau khi hai người rời đi Cảnh Vương đã chôn hai quả trường sinh trong Ngự Hoa Viên, dặn dò người làm vườn chăm sóc kỹ lưỡng, ông ta muốn xem thử liệu có trồng được quả trường sinh không.
Yến Tuyền không biết, Tống Thanh Dương cũng không biết, lúc này hai người họ đều đã quá mệt mỏi, vừa lên xe ngựa, dặn xa phu chỗ muốn đến xong, hai người đã ngủ say, mãi cho đến khi xa phu nói đã đến nơi hai người mới mơ màng tỉnh dậy.
Mấy ngày Yến Tuyền vào Quỷ giới, Tống Thanh Dương nói dối với người nhà là thuộc hạ nghe ngóng được ở Lân Châu có một vị thần y, muốn dẫn Yến Tuyền đến đó xem thử, vừa hay dẫn Trăn tỷ nhi ra ngoài đi chơi, để Trăn tỷ nhi đi gặp mẫu thân. Thật ra hắn sắp xếp cho Trăn tỷ nhi trốn ở một tiểu viện tử cách hoàng cung không xa, để Hoa Dung chăm lo cho cô bé.
Yến Tuyền đổ dầu thắp ra, làm theo cách Đạo Mão đã nói, nhúng ngón giữa tay trái của Trăn tỷ nhi vào trong dầu thắp, chỉ một lúc sau Trăn tỷ nhi đã dụi mắt tỉnh dậy, nhìn thấy Yến Tuyền và Tống Thanh Dương thì vô thức gọi: “Đại bá phụ, biểu cô cô.”
Gọi xong cô bé mới nhận ra có gì đấy không ổn: “Đây là đâu vậy? Phụ thân cháu đâu rồi?”
Trong trí nhớ của Trăn tỷ nhi, cô bé vừa mới ngắm hoa đăng xong, không biết mình đã hôn mê được mấy ngày.
Tống Thanh Dương bế cô bé lên: “Cháu quên rồi à, lớn bá phụ với cô cô đến Lân Châu khám bệnh, cháu đi theo hai bọn ta đến thăm mẫu thân của cháu, kết quả đi được nửa đường lại trùng hợp gặp được thần y đến Kinh thành mua thuốc, nên chúng ta về sớm.”
Tiểu cô nương còn nhỏ nên rất dễ lừa, tuy cô bé không nhớ gì hết, nhưng cũng không nghi ngờ lời người lớn nói, chỉ là nhắc đến mẫu thân khiến cô bé không nhịn được bật khóc.
Cô bé bật khóc vừa hay giúp Tống Thanh Dương có được một cái cớ, chỉ cần nói không được đến Lân Châu, không được gặp mẫu thân là cô bé đau lòng.
Như thế thì mấy người dọn dẹp về nhà cũng không bị ai phát hiện, chỉ có nhũ mẫu chăm sóc Trăn tỷ nhi biết Trăn tỷ nhi bất tỉnh nhân sự lúc rời đi.
Về đến nhà, Yến Tuyền chưa cả cởi giày đã nằm nhoài trên giường ngủ tiếp, đến lúc tỉnh lại, nàng đã nằm trong cái ôm của Tống Thanh Dương, Yến Tuyền lập tức chột dạ nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi: “Sao huynh lại đến phòng ngủ của ta thế? Huynh không sợ bị Hoa Dung phát hiện à?”
“Ta không muốn phải xa muội nữa, Hoa Dung phát hiện thì cứ kệ đi, dù sao thì chắc chắn ta cũng sẽ cướp muội.”
“Thật sự không sợ phát hiện à?” Yến Tuyền vừa hỏi vừa nằm lại trong lòng hắn.
“Không sợ.” Tống Thanh Dương cúi đầu hôn nàng, hôn lên mái tóc nàng, hôn từ trên đỉnh đầu men xuống theo sợi tóc rồi hôn lên trán nàng, hôn lên mắt, cuối cùng men theo gương mặt nàng hôn lên môi nàng, cắn môi dưới ẩm ướt mềm mại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận