Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giải Thích
Cô lúng túng tránh đi: “Không đau, không có chuyện gì đâu.”
Bùi Triệt liếm khóe miệng một cái, giọng nói nặng nề vang lên bên tai cô: “Anh không cố ý hôn em.”
Kiều Sở Sở rụt cổ một cái, tránh khỏi hơi thở của anh ấy: “Em biết, không sao, em không thèm để ý. Huống chi là mặt chứ không phải miệng, anh cũng chỉ đụng vào mà thôi.”
Bùi Triệt nghe vậy chậm rãi rút về tới trước mặt Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở có chút không biết phải làm sao.
Vốn dĩ mặt hai người cách rất xa, nhưng bây giờ cô và Bùi Triệt bốn mắt nhìn nhau, chỉ cần Bùi Triệt lại gần một chút, hai người bọn họ sẽ hôn nhau.
Ánh mắt của anh ấy như biển sâu không thấy đáy, có thể khiến người ta sa vào trong ánh mắt của anh ấy.
Cô bị nhìn chằm chằm tới vô cùng áp lực, cuống quít tìm chủ đề: “Sao anh lại mặc áo blouse vào rồi hả?”
Giọng điệu Bùi Triệt lạnh nhạt: “Tuy rằng anh không thể làm phẫu thuật cho người khác, nhưng anh khám bệnh vẫn không thành vấn đề. Đúng lúc hôm nay anh tới khám bệnh tại nhà cho đến trưa.”
Cô có chút lấy làm lạ mà gật đầu: “Hình như đây là lần đầu tiên em nhìn thấy anh mặc quần áo này, rất thích hợp với anh.”
Bùi Triệt cụp mắt nhìn mìn: “Em thích anh mặc quần áo thế này sao?”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Không phải, chỉ là cảm thấy, anh ở trên cương vị làm việc của mình, mặc quần áo lúc làm việc của mình là một loại cảm giác khác, có một loại tư thái tinh thần phấn khởi, khí phách phóng khoáng trong lĩnh vực phù hợp của mình.”
[Không giống dáng vẻ đạo mạo khi anh ấy cởi bộ quần áo này, mặc lại âu phục bình thường, cảm giác cứ u ám kiểu gì.]
Bùi Triệt: “?”
Kiều Sở Sở xoa xoa, bỗng nhiên cảm thấy xúc cảm không đúng lắm, lật cổ tay Bùi Triệt qua.
Trên cổ tay anh ấy có vết sẹo cắt cổ tay sâu cạn đan xen.
Kiều Sở Sở đau lòng nhíu mày, vuốt ve vết sẹo trên tay: “Anh.”
Bùi Triệt nhướng mày: “Hửm?”
Hai tay cô ấn miệng vết thương của anh ấy, giọng điệu khó nén buồn bã: “Anh, sau này đừng làm như vậy nữa. Em có thể giữ khoảng cách với anh, em cũng sẽ không bắt nạt anh nữa, anh đừng làm hại bản thân nữa, được không?”
Bùi Triệt nhíu mày, nhạy cảm bắt được một điểm: “Em muốn giữ khoảng cách với anh?”
Kiều Sở Sở gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng! Không phải là anh không thích em bám lấy anh sao? Em sẽ không bám lấy anh nữa, em cũng sẽ không dùng phương thức kia tổn thương anh nữa.”
Cô nắm chặt tay anh, giọng điệu vô cùng chân thành: “Em rất sợ có một ngày anh sẽ chết, thật đó.”
Bùi Triệt ngơ ngác.
Kiều Sở Sở tự trách mà cúi đầu.
[Nếu có một ngày Bùi Triệt tự sát, mình cũng không nhìn thấy anh ấy nữa vậy mình chính là tội nhân, mình…]
Trước mặt Kiều Sở Sở có một bóng đen ập tới.
Cô giật mình một cái, còn chưa đợi thấy rõ, đôi môi ấm áp của Bùi Triệt đã đặt lên ấn đường của cô.
Kiều Sở Sở như con mèo nhỏ đột ngột bị xoa đầu rụt cổ một cái, dần dần khiếp sợ tới trừng to mắt.
Bùi Triệt nhắm mắt, hôn thật sâu lên ấn đường của cô, giống như một tín đồ thành kính, tư thái thoải mái có tình cảm không nói rõ được cũng không tả rõ được.
Kiều Sở Sở: “?”
Cô ngơ ngác ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt của Bùi Triệt.
Bùi Triệt từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nặng nề mà nhìn cô: “Trước kia lúc em yêu cầu anh, anh đều chấp nhận vô điều kiện, em không cần cố ý rời xa anh.”
Kiều Sở Sở ngơ ngác, nhớ tới bức ảnh đặt trong ngăn kéo của Bùi Triệt.
Khi đó cô mới mười lăm tuổi, vẫn còn đang trong giai đoạn thăm dò các anh trai, không dụ dỗ quá mức, vì vậy hàng ngày coi như hài hòa.
Nguồn gốc của tấm hình kia là cô lén la lén lút hù dọa Bùi Triệt từ phía sau: “Òa!”
Bùi Triệt sợ tới mức run lên, trở tay nhéo mũi cô, kéo kéo cô vào ngực anh ấy: “Dọa anh đúng không?”
Cô bị đau, từ trên sofa nhảy lên đùi anh, nhanh chóng xin tha: “Anh hai em sai rồi em sai rồi!”
Bùi Triệt nhanh nhẹn dứt khoát mà buông tay, cô ngồi xuống bên cạnh anh, nịnh hót cười với anh: “Anh, gần đây em nhìn thấy một cái túi rất đẹp.”
Bùi Triệt tỏ vẻ đã biết từ lâu, đưa một tấm thẻ cho cô.
Cô đưa hai tay đẩy về: “Không không không, không phải vấn đề tiền, là rất khó mua, cả thế giới chỉ có ba cái. Em có thể đưa tiền cho anh, anh mua giúp em được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận