Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Văn Sơn thất vọng thở dài, nhưng ông ta càng muốn đền bù cho những năm tháng mà cô chịu khổ , vảm thấy vô cùng áy náy: “Được, sinh hoạt phí ta sẽ cho con, dù con thi không đậu đại học cũng không sao, có ta ở đây, trong nhà không ai dám đem con đuổi ra ngoài.”

“Vâng, cảm ơn ông nội.”

Ông ta lộ ra nụ cười thân thiết, nếp nhăn ở khóe mặt càng hằn sâu hơn, nhưng lại vô cùng từ ái.

Sang năm mới, Tiêu Trúc Vũ vẫn chưa từng một lần giao tiếp với những người trong nhà, thẳng đến lúc khai giảng, cô ngoại trừ nói với ông nội vài câu thì cũng không hề nói gì thêm.

Trường học là một trường tư lập cao trung, cô muốn xin vào lớp nghệ thuật, được phân đến lớp chuyên về vẽ tranh, bầu không khí thực tốt, chỉ là vì cô không thích nói chuyện, học tập cũng kém, trình độ vẽ tranh cũng không sánh được với những bạn học cùng lớp, tranh vẽ ra cũng vụng về khó coi.

Ngày đầu tiên tan học, cô từ khu dạy học đi ra , liền nhìn thấy một người cách đó không xa đang ngồi xổm trên tường vây , đầu đội mũ lưỡi trai màu trắng phối hợp với áo hoodie trắng sạch sẽ lưu loát , tách chân ngồi xổm với tư thế mười phần bất nhã, một tay chống cằm, hướng về phía cô nở một nụ cười lưu manh.

Rất nhiều người đều hướng ánh mắt về phía đó nhìn hắn, chỉ chỉ trỏ trỏ giễu cợt, vừa đi vừa bàn tán.

Ông nội nói sai rồi,cho dù ông ấy không tiết lộ cho ai , nhưng Bạch Dương vẫn sẽ có cách tìm được cô.

Đôi tay Bạch Dương cắm ở áo trong túi hoodie, nhảy xuống tường vây cao hai mét, vui mừng chạy về phía cô, chân cực kỳ dài , chỉ cần bốn năm bước đã đến trước mặt cô.

“Đồng phục rất đẹp, so với tưởng tượng của anh còn đẹp hơn nhiều .”

Trường cao trung tư lập, đồng phục là váy ô vuông, áo sơmi trắng, cổ áo còn có nơ con bướm hoặc cà vạt giống như một bộ tây trang.

Dáng vẻ cô lớn lên ngoan ngoãn, mặc bộ này vào càng ngọt ngào đáng yêu.

“Vẽ cái gì, cho anh nhìn thử.” Bạch Dương cướp đi giấy vẽ trong tay cô, đối với tranh sơn dầu trước mặt, ra dáng ra hình híp mắt quan sát.

Tiêu Trúc Vũ thực thấp thỏm, không biết hắn muốn làm gì, cô không quen biết những người chung quanh,một nơi xa lạ, cho dù hắn đem cô kéo vào trong rừng cây đánh một trận, thì cô cũng không làm gì được.

“Cũng tạm, dù sao anh cũng không vẽ được như vậy.”

Bạch Dương cười tủm tỉm cúi đầu quan sát vóc dáng nhỏ nhắn của cô : “Em muốn học lớp nghệ thuật sao, anh học cùng em, thích vẽ tranh, anh sẽ giúp đỡ em, chờ em tốt nghiệp cao trung, anh liền đưa em đến một trường đại học tốt nhất, để em mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ vẽ tranh.”

Lúc trước hắn cũng không nói như vậy, hắn nói nếu là cô còn dám vẽ tranh, liền đem tay cô đánh gãy.

“Tiêu Trúc Vũ.” Bạch Dương lấy lòng đem mặt dỗi đến cô trước mắt: “Em muốn cái gì thì anh đều cho em, anh sẽ không rời khỏi em nửa tấc, chỉ cần em đừng biến mất trước mắt anh là được, chúng ta sẽ sinh hoạt chung thật vui vử, anh sẽ không đánh em thêm lần nào nữa.”

Hắn lại đè thấp thanh âm: “Thậm chí bây giờ mỗi buổi tối anh cũng không cần nghe bản ghi âm loát dương vật để đi vào giấc ngủ nữa.”

Tiêu Trúc Vũ lắc đầu, đối với gương mặt tươi cười có ý định gây rối của hắn, kiên định cự tuyệt: “Tôi không muốn cùng cậu ở bên nhau.”

“Không sao, anh sẽ luôn ở cạnh em, anh tình nguyện làm chó săn cho em,cho dù em tiêu hết tiền của anh , anh cũng sẽ vui vẻ. Em cứ xem anh như một cái máy ATM là được!”

“Với thành tích này của cậu, không thể tiến vào trường của chúng tôi, tuy rằng trình độ vẽ tranh của cậu không tồi, nhưng vẫn không đạt được yêu cầu của chúng tôi.”

Tô Hòa Mặc tiếp nhận bức tranh bị trả về: “Vậy phải đạt đến trình độ nào.”

Người phụ trách bất đắc dĩ khuyên hắn: “Vậy thì tôi liền nói thẳng cho cậu biết vậy, trường học đã chiêu sinh đủ học sinh. Tôi thấy cậu kiên trì ,không ngừng liên hệ với tôi, mới đáp ứng gặp mặt cậu một lần, cũng nhân lần gặp gỡ này muốn khuyên cậu, không cần thiết phai chấp nhất như vậy, một hai phải tiến vào cao trung của chúng tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận