Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh yêu cô nhiều giống như cô hận anh vậy, chưa từng dừng lại. Có biết lúc biết cô còn sống anh vui thế nào không? Anh muốn cướp cô về bên tay, muốn yêu thương và che chở cho cô nửa quãng đời còn lại nhưng cô có cần anh không?

Bây giờ cô tàn nhẫn với anh hệt như cái cách anh tàn nhẫn với cô bốn năm trước vậy.

Một người thì thảnh thơi xem như không có chuyện gì, một người thì trong lòng bão tố không thôi.

“Tôi xin cậu đừng nói cho cô ấy biết người đêm qua là tôi. Cứ để cô ấy hận tôi đi, chỉ cần cô ấy sống vui vẻ, cho dù cô ấy có hận tôi đi chăng nữa cũng chẳng sao.”

Phó Nhược Hằng bây giờ quả thật đã thay đổi rồi, anh chẳng còn dáng vẻ cao ngạo của ngày xưa nữa. Chẳng còn là chàng trai bốc đồng muốn hơn thua cùng Tống Tri Hành nữa. Anh có thể sao? Anh không đủ tư cách để mong cô tha thứ.

Anh chỉ có thể làm điều duy nhất cho cô.

Trong lòng Tống Tri Hành như có tảng đá đè nặng lên. Cậu không biết có nên nói toàn bộ sự thật cho cô biết hay không? Hay là cứ để cô hiểu lầm người cứu cô đêm qua là cậu? Như vậy cậu sẽ không phải đánh mất Trình Ý.

“Không có gì. Trình Ý… thực ra… hôm nay tôi muốn báo với chị một tin vui, có người đồng ý hiến mắt cho chị rồi đấy.”

“Là ai vậy?”

“Là một người muốn tình nguyện hiến mắt cho chị thôi.”

“Thật vậy sao?” Trình Ý tỏ ra rất vui mừng nắm lấy tay của Tống Tri Hành, “Vậy là tôi sắp được nhìn thấy rồi có đúng không? Tôi sắp được nhìn thấy Tiểu An của tôi rồi sao?”

Tống Tri Hành miễn cưỡng gật đầu, “Chị có vui không?”

“Tôi vui lắm. Khi nào chúng ta có thể tiến hành phẫu thuật?”

“Tuần sau, tôi sẽ sắp xếp bác sĩ tiến hành phẫu thuật cho chị.”

Trình Ý vui vẻ gật đầu, Tống Tri Hành đã chuẩn bị sẵn cho cô một bộ quần áo, cậu liền đưa cho cô.

“Chị thay đồ vào đi. Tiểu An nhớ chị lắm đấy.”

Trình Ý trở về nhà, Tiểu An đang ở cùng với Phó Nhược Hằng. Trình Ý vui vẻ ôm con gái vào lòng, không quên cảm ơn anh.

“Cảm ơn anh đã chăm sóc Tiểu An. Mà tôi sắp được nhìn thấy rồi đó. Bệnh viện nói đã tìm được giác mạc phù hợp với tôi.”

“Thật vậy sao? Em có vui hay không?”

Anh dường như rất mong chờ câu trả lời này của cô.

“Tôi đương nhiên là vui rồi, tôi sắp được nhìn thấy con gái rồi. Tôi cũng muốn nhìn thấy mặt anh nữa…”

“Không cần đâu, em thấy vui là được rồi. Hôm nay tôi cũng có chuyện muốn nói, tôi muốn xin thôi việc ở đây.”

“Tại sao? Tiểu An rất quý anh mà.”

“Vậy còn em thì sao?”

Bàn tay anh rất lạnh, nắm lấy bàn tay cô. Không khí đột nhiên rơi vào tĩnh lặng có chút khó xử.

“Tôi cũng rất quý anh.”

Chỉ là quý thôi ư? Mà cũng đúng, anh còn có thể mong chờ được điều gì hơn nữa chứ?

“Có người trả lương cao hơn em nên tôi muốn sang đó làm.”

“À, là vì như vậy sao? Thật sự rất đáng tiếc, tôi còn muốn nhìn thấy gương mặt của anh.”

“Gương mặt của tôi rất xấu xí, em không cần nhìn thấy cũng được. Xin lỗi vì những bất tiện thời gian qua tôi đã gây ra cho em.”

“Không sao đâu ạ.”

“Tôi có thể ôm em một lần cuối cùng được không?”

Trình Ý gật đầu, đôi mắt Phó Nhược Hằng rưng rưng, anh ôm lấy cô, muốn siết thật chặt. Anh khẽ ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, đưa tay chạm lên gò má của cô.

Đây có thể là lần cuối cùng anh được nhìn gương mặt của người con gái anh yêu.

“Chúc cho em ngày tháng sau này luôn được vui vẻ và hạnh phúc.”

đến bệnh viện để kiểm tra mắt. Bác sĩ nói, mắt của cô bây giờ chỉ cần thay giác mạc liền có thể nhìn thấy trở lại.

Một tuần sau khi anh rời đi, Tống Tri Hành cầu hôn Trình Ý.

“Trình Ý, gả cho tôi có được không?”

Nếu như là trước kia, cô còn có thể từ chối. Nhưng sau chuyện đêm hôm trước, cậu đã là người của anh. Tuy Tống Tri Hành không hề bắt cô chịu trách nhiệm, nhưng anh bên cô lâu như vậy, chưa từng đòi hỏi danh phận nào. Bây giờ giữa bọn họ đã phát sinh quan hệ, cô không thể cứ tiếp tục làm ngơ, không cho cậu ấy một danh phận nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận