Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự bắt được ngón tay cô.
Mặt của anh ở trước mắt phóng lớn, Ngôn Trăn cơ hồ cho rằng anh muốn hôn, có chút khẩn trương, chậm rãi nhắm mắt lại, qua vài giây, lại không đợi được cánh môi ấm áp trong dự liệu. Cô khó hiểu mở mắt ra, nhìn thấy nụ cười trong mắt anh.
Cô có chút xấu hổ: “ Anh! ”
Lại bị anh đùa bỡn! Căn bản không thể tin tưởng người này!
Cô chống tay ở hai bên thân thể anh, muốn đứng lên, lại bị anh giữ chặt thắt lưng lại ôm trở về. Cái ót bị đè lại, khi cô kịp phản ứng, trên môi đã rơi xuống một nụ hôn.
Rất nhẹ, nhưng nóng rực, mang theo hơi thở ôn nhu, từng chút từng chút xâm chiếm lãnh địa của cô.
Dưới bầu trời đêm, hai người hôn nhau.
Ngân hà lấp lánh trên đỉnh đầu điểm xuyết, trút xuống ánh sáng rực rỡ.
Môi lưỡi triền miên quấn quýt, ngâm xướng áng thơ lãng mạn thuộc về bọn họ.
Ngắm sao xong, hai người trở về khách sạn, Ngôn Trăn xuống xe, hỏi: ” Buổi tối anh ở đâu? ”
“ Tới gấp quá, còn chưa đặt phòng. ” Anh không quá để ý,” Dù sao sáng mai đi rồi, ngủ trên xe một đêm cũng được. ”
Buổi tối lạnh như vậy, ngủ trong xe một đêm không khéo bị cảm lạnh?
Ngôn Trăn vì thế gọi điện thoại hỏi thăm, lại được lễ tân báo cho biết phòng đã sớm đặt đầy, không có phòng trống dư thừa.
Cô làm bộ đáng tiếc, cố ý nói: “ Không có phòng, anh ngủ trên xe đi. ”
“ Được rồi. ” Trần Hoài Tự cũng giả vờ thở dài, xoay người mở cửa xe.
Ngôn Trăn thấy anh thật sự chui vào trong xe, vội vàng giữ chặt anh: “ Anh thật sự ngủ trên xe à? ”
“ Nếu không thì sao? ” Anh trả lời lan man, “ Cũng không thể dựng lều? ”
Ngôn Trăn: …
“ …Nể tình hôm nay anh mua bánh ngọt cho tôi, lại dẫn tôi đi ngắm sao, còn tặng cho tôi nhiều đồ như vậy, cho phép anh ngủ trong phòng của tôi. ” Cô kéo góc áo anh, vẻ mặt lớn phát từ bi, “ Tôi cố gắng, đi chen chúc với Ứng Trừ một chút. ”
Trần Hoài Tự chậm rãi nói: “ Sao vậy? Sợ tôi ăn em? ”
Rõ ràng là một câu nói bình thường, cô lại cảm thấy có chút không đứng đắn.
Điện thoại lại vang lên, lần này là Lương Vực.
“ Thật có lỗi Trăn Trăn, anh sửa phim đến bây giờ, vừa mới nghe các em ấy nói em uống nhiều, thế nào? Còn khó chịu sao? Có muốn anh đưa cho em chút trà giải rượu không? ”
Chung quanh vô cùng yên tĩnh, cũng bởi vậy mà thanh âm Lương Vực rõ ràng từ trong điện thoại di động truyền vào tai Trần Hoài Tự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận