Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hình Phạt Của Kẻ Thô Bạo
“Cứu…!”
Diệp Sương vừa kịp hé môi, một bàn tay to lớn, thô ráp đã bịt chặt lấy miệng cô. Bàn tay kia siết lấy cổ họng cô, đẩy cô lùi lại, ép chặt vào bức tường lạnh lẽo sau lưng.
Cái vali thứ hai ngã chỏng chơ, chặn ngang lối ra.
Cô hoảng loạn giãy giụa. Không phải là hắn. Không thể nào là hắn. Tại sao hắn lại ở đây?
Trong ánh sáng mờ ảo hắt vào từ phòng khách, cô chỉ thấy đôi mắt hắn. Đôi mắt đó không còn sự trêu chọc hay tò mò như lần đầu gặp gỡ. Chúng đỏ ngầu, hằn lên những tia máu, rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ điên cuồng.
Hắn đang gầm gừ. Một âm thanh phát ra từ sâu trong lồng ngực.
Hắn cúi xuống, và bàn tay đang bịt miệng cô được thay thế bằng môi hắn.
Đây không phải là một nụ hôn. Đây là một sự trừng phạt.
Hắn cắn, hắn nghiền nát môi cô. Hắn cạy hàm răng cô ra, đầu lưỡi xộc thẳng vào, khuấy đảo một cách thô bạo. Vị mặn của máu tanh, vị đắng của cơn giận, và mùi bụi bặm của chuyến đi dài.
Cô đấm vào ngực hắn, cào vào vai hắn. Nhưng hắn quá khỏe. Hắn như một bức tường thép.
“Mẹ kiếp!” Hắn rít lên giữa hai nụ hôn. “Dám chạy? Dám trốn tao?”
Hai tháng kìm nén. Hai tháng của sự sỉ nhục. Hai tháng của những đêm dằn vặt tự hỏi tại sao. Giờ đây, khi mùi hương của cô một lần nữa lấp đầy buồng phổi, lý trí của hắn nổ tung.
“Tinh trùng thượng não.” Đó là từ duy nhất có thể miêu tả trạng thái của hắn lúc này. Hắn không còn là Chiến Lược, ngôi sao. Hắn là một con thú đực bị cướp mất con mồi.
Hắn lật người cô lại, úp mặt cô vào tường. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào gáy cô. “Mày sống tốt lắm, phải không? Mày mập ra, phải không? Thằng nào? Thằng nào đã cho mày ăn no đến thế?”
Hắn xé toạc cái áo sơ mi của cô. Tiếng vải rách nghe chói tai. Hắn không thèm cởi. Hắn giật phăng cái quần tây của cô xuống.
“Không! Dừng lại! Chiến Lược! Anh điên rồi!” Cô la hét, nhưng tiếng hét bị vùi vào bức tường.
Hắn không quan tâm. Hắn kéo tuột cả quần lót của cô xuống đầu gối. Hắn lôi “vật” của hắn ra. Nó đã cứng như đá, nóng như lửa.
Hắn nhắm vào nơi khô khốc, không một chút báo trước, không một chút thương tiếc, đâm thẳng vào.
“Aaaaa!”
Diệp Sương thét lên một tiếng xé lòng. Đau. Đau như bị xé làm đôi. Nó khô rát, nóng bỏng.
Hắn gầm lên một tiếng, thúc mạnh hơn.
“Đau… Đừng…” Cô khóc nấc lên.
“Đau?” Hắn cười, một nụ cười man dại. “Đau mới đúng! Mày phải đau! Mày phải nhớ!”
Hắn thúc, từng cú một, như một cái máy đóng cọc. Thô bạo, tàn nhẫn. Nhưng chỉ sau vài cú đâm xé rách đó, cơ thể phản bội của cô bắt đầu tiết ra thứ chất lỏng dâm đãng. Nó nhận ra hắn. Nó chào đón hắn.
Cái sự trơn trượt đó như đổ thêm dầu vào lửa.
Hắn bắt đầu tăng tốc. “Phì phọp… phì phọp…” Tiếng da thịt va chạm vào nhau vang lên trong hành lang hẹp.
“Dâm! Con khốn dâm đãng!” Hắn chửi rủa, nhưng hành động lại càng thêm điên cuồng. “Chạy à? Trốn à? Vừa vào đã chảy nước thế này mà dám trốn tao?”
Sự kháng cự của Diệp Sương yếu dần. Cơn đau bị thay thế bằng một cảm giác tê dại kỳ lạ. Hắn quá mạnh. Hắn đâm quá sâu. Mỗi cú thúc của hắn đều như chạm đến tận cùng tử cung cô.
“A… Chậm… Chậm lại… Răng hàm… Đau…” Cô bắt đầu rên rỉ, không còn là tiếng thét vì đau, mà là tiếng nức nở của sự khuất phục.
Nhưng hắn không chậm lại. Hắn đang trút giận. Hắn túm lấy tóc cô, giật ngửa ra sau.
“Kêu! Kêu to lên! Kêu cho tao nghe!”
Hắn thúc một loạt cuối cùng, nhanh và mạnh, găm sâu vào người cô.
“A… a… a…” Diệp Sương co giật. Cơn cực khoái ập đến, một cơn cực khoái hỗn loạn, đẫm nước mắt và sự sỉ nhục.
Nhưng hắn vẫn không dừng lại. Hắn cảm nhận được sự co thắt bên trong cô, và nó càng kích thích hắn.
“Chưa đủ! Vẫn chưa đủ!”
Hắn tiếp tục đâm. Và rồi, hắn cảm thấy một dòng nước ấm nóng bất thường phun ra, bắn ướt cả đùi hắn.
Hắn sững lại. Gì thế này?
Hắn lùi ra. Hắn nhìn xuống. Sàn nhà, dưới chân cô, lênh láng một vũng nước.
Hắn giật mình. Hắn kéo cô quay lại, đẩy cô ngã ngồi xuống sàn. Cô trượt xuống bức tường, hoàn toàn mất hết sức lực.
Hắn nhìn vệt nước trên tường. Hắn cúi xuống, đưa tay chấm một ít.
“Không… Đừng nhìn…” Diệp Sương dùng chút sức lực cuối cùng, cố khép chân lại, giọng đầy xấu hổ. Cô bị hắn… làm cho sợ đến mức đái ra quần?
Hắn đưa ngón tay lên mũi. Hắn ngửi.
Mùi khai nhàn nhạt.
Là nước tiểu.
Hắn sững sờ trong một giây. Và rồi, hắn bật cười.
“Ha… Haha… Hahahahaha!”
Hắn cười như điên. Nụ cười của hắn vang vọng. “Mẹ kiếp! Diệp Sương! Mày… mày bị tao làm cho đái dầm?”
Sự phẫn nộ biến mất, thay vào đó là một sự hưng phấn bệnh hoạn. Hắn cảm thấy mình đã chinh phục được cô ta. Hắn đã phá vỡ cô ta, theo một cách mà hắn không ngờ tới.
“Tao thích thế này!” Hắn quỳ xuống trước mặt cô. “Nhìn mày xem! Thảm hại chưa!”
Hắn cúi xuống, liếm vệt nước mắt trên má cô. Rồi hắn lại đâm vào cô, ngay tại đó, trên sàn nhà lạnh lẽo.
“Không… Dừng lại… Bẩn…” Cô yếu ớt phản kháng.
“Bẩn à? Tao thích bẩn!” Hắn gầm gừ. “Tao sẽ làm cho mày bẩn hơn nữa! Đái nữa đi! Đái cho tao xem!”
Hắn cố tình thúc vào cái điểm đã khiến cô mất kiểm soát lúc nãy. Diệp Sương khóc thét lên, và một dòng nước nữa lại trào ra, xối ướt cả tay hắn, cả bụng hắn.
Hắn gầm lên sung sướng. Hắn ôm cô, vật cô ngã ra sàn. Cái quần vướng víu ở đầu gối. Hắn xé toạc nó ra, vứt sang một bên. Hắn cũng đạp phăng cái quần của mình.
Hắn đè lên cô, trên sàn gạch lạnh cóng.
“Không… Không phải ở đây… Lạnh… Đau…” Cô rên rỉ.
“Tao thích ở đây!” Hắn nghiến răng. “Chờ! Chờ tao bắn xong… rồi hẵng nói chuyện!”
Hắn túm lấy hai chân cô, banh rộng ra. Hắn thúc như vũ bão. Hắn không cần cô lên đỉnh. Hắn chỉ cần chính hắn. Hắn cần giải thoát cơn phẫn nộ này.
“Aaaa!”
Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, gục xuống vai cô, bắn tất cả sự tức giận, nhớ nhung, và sỉ nhục của hai tháng qua vào sâu trong cơ thể cô.
Diệp Sương nằm bất động. Cô cảm nhận được dòng tinh dịch nóng bỏng đang lấp đầy mình, hòa lẫn với nước tiểu của chính cô. Cô cảm thấy mình thật dơ bẩn. Cô cảm thấy mình đã bị hủy hoại.
Và đáng sợ hơn… một phần trong cô… lại đang run rẩy vì thỏa mãn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận