Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dã Chiến Trong Công Viên – Màn Chia Tay Ướt Át
Không gian công viên tối tăm, chỉ có ánh đèn đường leo lét hắt qua kẽ lá. Vân Nam Nam chẳng còn biết xấu hổ là gì, bàn tay nhỏ nhắn thò xuống kéo phăng khóa quần của Bùi Trì, lôi con quái vật đang hừng hực khí thế ấy ra ngoài. Cô vén váy lên, không cần dạo đầu, cứ thế ngồi phịch xuống, nuốt trọn lấy anh vào trong cơ thể mình . “Ư…” Đây là lần đầu tiên họ thử tư thế nữ trên nam táo bạo thế này. Cảm giác bị xâm nhập sâu đến tận cùng khiến Vân Nam Nam rên rỉ, vừa đau vừa sướng . Bùi Trì ngửa cổ ra sau, bật ra tiếng thở dốc đầy thỏa mãn. Sự chặt chội và ấm nóng bao trùm lấy dương vật khiến anh tê dại cả da đầu.
“Bùi Trì… Sướng quá… Em sướng chết mất…” Vân Nam Nam bắt đầu di chuyển hông, nâng lên hạ xuống nhịp nhàng . Bùi Trì không chịu ngồi yên, anh vùi đầu vào ngực cô, dùng răng cắn lấy vạt áo vén lên cao, để lộ đôi gò bồng đảo trắng nõn nà trong đêm tối . Anh thô bạo đẩy áo lót của cô lên, bàn tay thô ráp bóp mạnh lấy bầu ngực mềm mại, nắn nó biến dạng đủ kiểu . Vân Nam Nam không nói lên lời, chỉ biết phát ra những âm thanh dâm đãng vụn vặt . Cô cúi xuống, nhét luôn vạt áo vào miệng Bùi Trì để ngăn anh phát ra tiếng quá lớn, còn mình thì điên cuồng cưỡi ngựa .
Cô dùng sức ấn mạnh hông xuống, quy đầu to lớn thúc thẳng vào tử cung, chạm đến điểm sâu nhất trong cơ thể cô . “Anh to quá… Đụng tới tận cùng rồi… A…” . Bùi Trì nhả áo cô ra, Vân Nam Nam liền trườn tới, hôn hít khắp cổ anh, để lại những dấu hickey đỏ chót đánh dấu chủ quyền. “Bùi Trì, liếm vú em đi… Xin anh đấy…” . Bùi Trì cúi đầu, ngậm lấy một bên đầu ti đang dựng đứng, mút mạnh chùn chụt. Cảm giác tê dại từ đầu ngực lan tỏa khắp người khiến Vân Nam Nam ngửa cổ ra sau, rên rỉ trong khoái lạc tột cùng .
Nhưng thể lực của cô có hạn, nhấp được một lúc đã mỏi nhừ chân. Cô dừng lại, thở hổn hển nhưng miệng vẫn không ngừng khiêu khích: “Bùi Trì, em ngồi lên anh có sướng không?” . “Sướng muốn bắn luôn rồi… Nhưng em muốn anh động… Muốn anh chch em đến mức em không nói nổi, chỉ biết khóc lóc cầu xin anh chậm lại cơ…” . Bùi Trì gầm nhẹ, cắn mạnh vào ngực cô một cái đau điếng làm cô hét lên . “Anh sắp ra chưa?” Vân Nam Nam hỏi, cảm nhận được vật bên trong đang giật giật . Cô thì thầm vào tai anh, giọng điệu của một con yêu tinh: “Đằng kia có khu rừng nhỏ, kín đáo lắm. Anh bế em qua đó, ép em vào gốc cây mà chch được không? Em muốn thử cảm giác mạnh…”
Bùi Trì nhìn về phía bụi cây rậm rạp, mắt đỏ ngầu dục vọng. Anh không nói lời nào, đứng phắt dậy trong khi hai cơ thể vẫn dính liền lấy nhau. Vân Nam Nam quắp chặt hai chân vào eo anh, được anh bế bổng lên đi về phía “khu rừng nhỏ” . Đến nơi, anh ép mạnh cô vào thân cây sần sùi. Bùi Trì bắt đầu cuộc tấn công như vũ bão. Anh đứng thẳng, hai tay đỡ mông cô, thúc vào rút ra với tốc độ kinh hoàng. “Bạch… bạch… bạch…” Tiếng da thịt va chạm vang lên khô khốc và dâm dục giữa màn đêm.
“A ha… Mạnh nữa… Bùi Trì… Ch*ch chết em đi… A a a…” Vân Nam Nam vừa khóc vừa rên. Nước mắt cô rơi lã chã xuống đất, không biết vì đau lòng sắp chia xa hay vì khoái cảm quá độ . Bùi Trì bóp chặt hai bầu ngực đang nảy tưng tưng của cô, nghiến răng mắng: “Em dâm thật đấy! Rên to vào!” . Vân Nam Nam nghe anh mắng thì càng rên to hơn, lẳng lơ hơn .
Cuối cùng, Bùi Trì gầm lên một tiếng, rút dương vật ra và bắn thẳng dòng tinh dịch nóng hổi lên mông và đùi non của cô. Vân Nam Nam nhìn dòng chất lỏng trắng đục chảy xuống đất, tiếc nuối nói: “Phí quá, rơi hết xuống đất rồi. Biết thế em ngậm vào mồm nuốt hết cho xong” . Bùi Trì nghe câu đó thì không chịu nổi nữa, túm lấy tóc cô, ấn đầu cô vào háng mình và thọc sâu cây gậy vẫn còn đang rỉ nước vào miệng cô, bắt cô “dọn dẹp” tàn cuộc .
Hôm đó chơi quá điên cuồng, sáng hôm sau Vân Nam Nam đau đến mức suýt không xuống được giường . “Thế hôm sau cậu đi luôn à?” Tô Niệm Nam hỏi . “Chứ sao? Không đi ở lại để khóc thuê cho hắn à?” Vân Nam Nam làm bộ tỉnh bơ . “Xạo ke, tớ nhớ hồi đấy cậu gọi điện cho tớ khóc như mưa như gió, kêu đau lòng muốn chết cơ mà?” Tô Niệm Nam bóc mẽ . Vân Nam Nam cười nhạt, nhưng ánh mắt thoáng buồn: “Buồn cười, tớ mà phải khóc vì đàn ông á? Không bao giờ!” . Nhưng dưới ánh mắt “tôi biết tỏng” của Tô Niệm Nam, cô đành thừa nhận: “Được rồi, tớ khóc, được chưa? Tớ đau lòng muốn chết đi được, hài lòng chưa?” .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận