Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứng ở dãy bàn thứ ba, Hạnh Mính xoay người lại, Tần Nhạc Chí hỏi cô: “Vết thương ở chân mày đã tốt hơn chưa?”

“Làm gì?”

“Tao chỉ muốn hỏi một chút.”

Hạnh Mính lười đến trả lời cậu ta: “Liên quan gì đến mày? Chắc là mày lại muốn nói thua trận thi đấu là bởi vì tao hả?”

“Mày cũng biết tự mình hiểu lấy mình đấy.”

Cô không thể nhịn được nữa: “Miệng mày đúng là muốn ăn đòn đấy. Câu này không phải do mày nói sao! Rốt cuộc muốn làm gì?”

Tần Nhạc Chí hừ một tiếng, dửng dưng nói một câu không có việc gì, rồi lại nằm lên bàn.

Bệnh tâm thần!

Thật muốn đạp cho cậu ta hai cái. Cũng không biết cô làm gì chọc tới cậu ta, hừ, có lẽ do chính cậu ta ăn no rửng mỡ, tự tìm việc cho mình.

Chờ đến khi Nguyên Tuấn Sách trở về, Hạnh Mính đã gấp không chờ nổi, bắt chuyện với anh: “Chân mình tốt lên rồi, cậu xem.”

Chân phải cô đậm đậm lên mặt đất mấy cái, còn vặn vẹo trái phải, hoạt động như thế nào cũng không đau: “Cuối tuần mẹ mình mang ta đến gặp một bác sĩ bó xương. Bác sĩ vừa bẻ một cái, lại lúc lắc mấy cái thì chân mình đã tốt hơn. Bác sĩ thật lợi hại. Bạn học nguyên, cậu có biết bó xương là như thế nào không?”

“Không biết.”

“Chính là vặn phần xương cốt bị lệch của cậu trở lại vị trí đúng, sau đó bó lại cố định. Nghe nói, lúc vặn bả vai có thể nghe thấy tiếng ca ca, siêu sảng khoái!”

Trong phòng học không có nhiều người l lắm, Tần Nhạc Chí nghe thấy giọng cô quay đầu lại, nhìn Hạnh Mính vẻ mặt hào hứng chia sẻ trải nghiệm mới lạ với anh, còn bạn cùng bàn của cô trước sau vẫn bảo trì nụ mỉm cười, ngẫu nhiên mới đáp lại hai câu: “Thật là lợi hại.”

“Đúng vậy! Nếu lần sau rảnh, mình dắt cậu đi cùng, giờ mình biết cửa hàng đó ở đâu rồi.”

Tầm mắt của Nguyên Tuấn Sách dừng trên sách giáo khoa của cô, nơi đó có bàn tay nhỏ đang nắm chặt bút lông. Lúc trước, anh chưa từng nhớ kỹ hình dáng ngón tay cô, bây giờ anh đã thấy rõ.

Trắng tinh không tì vết, mười ngón tay như ngọc, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, móng tay ngắn để hình lưỡi liềm cong cong. Phần móng tay trên da có màu hồng nhạt, bên trên trắng tình. Ngón tay nhỏ nhắn mềm mại linh hoạt có thể làm ra đủ loại động tác. Khi nói chuyện l, cô thích chỉ trỏ linh tinh, ngón tay ngọc xinh đẹp và làn da trắng nõn khiến nội tâm anh sinh ra khát vọng to lớn.

Nếu anh lột nó ra, thịt bên trong, liệu có phải cũng là màu hồng nhạt?

“Cậu đang nhìn cái gì đấy?” Hạnh Mính nhìn theo tầm mắt đến sách giáo khoa.

“Tôi đang nhìn ngón tay của bạn học Hạnh.”

“Ngón tay có cái gì đẹp.” Ánh mắt của Hạnh Mính cũng theo đó mà dừng trên bàn tay mình. Bỗng nhiên, cô lại nhớ tới chuyện tuần trước, chính bàn tay này đã nắm lấy dương vật khổng lồ như con quái vật của anh…

“Tôi đã nghe theo kiến nghị của bạn học Hạnh, mua một chiếc di động, vào Internet, tìm theo địa chỉ web mà cậu đưa cho tôi, vuốt…… Ưm.”

Hạnh Mính kích động bịt miệng anh lại, vẻ mặt kinh ngạc lo lắng trừng mắt, l ngó trái ngó phải, ngó trên ngó dưới: “Cậu điên rồi à! Đang ở trong phòng học, cậu nói cái gì thế, không biết nhỏ giọng một chút sao! Chẳng lẽ cậu muốn cho tất cả mọi người biết mình cho cậu địa chỉ web để cậu tự an ủi à!”

Cả người cô ghé lại rất gần, anh có thể thấy rõ từng hoa văn và cả lỗ chân lông trên da thịt cô.

Nguyên Tuấn Sách càng cảm thấy kỳ quái với phản ứng của mình. Anh chưa từng để bất kỳ ai dựa vào mình gần như vậy. Trước kia, cũng từng có người gan lớn dựa gần vào anh, nhưng kết cục của người nọ rất thảm. Vì sao điều anh muốn làm bây giờ, không phải là đẩy cô ra, mà lại cảm thấy khoảng cách gần như vậy còn chưa đủ.

Lòng bàn tay cảm nhận được một trận ấm áp, Hạnh Mính sợ đến mức suýt hét thất thanh, run run thu tay lại. Nhìn lòng bàn tay bị đầu lưỡi của anh liếm một ngụm, cô càng sợ hãi trình độ biến thái của Nguyên Tuấn Sách.

“Tôi đã xem rất nhiều bộ phim, nhưng thứ đó vẫn không cứng, chỉ có khi nghĩ đến ngón tay của bạn học Hạnh, thứ đó mới cứng lên.” Lần này anh đã biết điều, tự động nói nhỏ: “Hơn nữa, bạn học Hạnh, tôi muốn biết, âm đạo của cậu cũng giống như của mấy người phụ nữ trong địa chỉ web đó sao?”

“Cậu…… Cậu! Cậu!”

Sắc mặt Nguyên Tuấn Sách không thay đổi, vẻ mặt vô cùng bình thản chính nghĩa lại nói ra những từ ngữ dâm đãng như vậy, mà chết người ở chỗ, anh dường như chẳng hề nhận ra mình nói chuyện kinh thiên động địa đến mức nào. Hạnh Mính tức giận, màu đỏ lan khắp mặt và cổ, xấu hổ đến mức suýt bật khóc.

“Bạn học Hạnh, tôi muốn biết.” Nguyên Tuấn Sách tò mò tưởng tượng, nhưng anh hoàn toàn không thể tưởng tượng được. Anh chỉ muốn nhìn một lần, anh nhất định sẽ dùng cơ hội đó để quan sát thật kỹ, sau đó nhớ kỹ dáng vẻ của âm đạo, dùng trong trí nhớ khiến nó cứng lên.

Video sắc tình cũng không thể giúp Nguyên Tuấn Sách có thể tự dùng tay giải tỏa. Cho dù có xem hàng ngàn videos, mỗi một video đều xem cẩn thận từ đầu đến đuôi, cũng không thể giải quyết được. Anh nghĩ, chỉ có ngón tay và cổ của Hạnh Mính mới có thể làm anh cứng lên, nảy sinh dục vọng.

“Đừng nói nữa!” Hạnh Mính tức giận, quay đầu đi chỗ khác, nằm lên bàn, không hề để ý đến anh nữa.

“Tôi muốn biết.”

Anh rất muốn, thật sự rất muốn biết, chỉ vừa nghĩ đến, phía dưới đã cứng.

Giữa trưa, chủ nhiệm lớp Diêm Bằng gọi Nguyên Tuấn Sách đến văn phòng.

Văn phòng giáo viên có diện tích vuông vắn, bố trí khá văn nhã, nơi nơi đều được đặt bồn hoa. Tuy tài liệu giảng dạy và bài thi chất đầy bàn, nhưng cũng không ảnh hưởng đến bàn làm việc cùng các góc cửa sổ đón ánh nắng.

Nơi này tổng cộng có chỗ ngồi của năm vị giáo viên, hai người trong số đó đã đi ăn cơm, chỉ còn lại hai vị giáo viên đang ngồi tại chỗ chữa bài thi, nhìn thấy anh tiến vào, tất cả đều dừng bút.

“Tới lớp học đã nửa tháng rồi, em có cảm thấy không quen ở điểm nào không?” Diêm Bằng ngồi trên ghế dựa, ngửa đầu nhìn anh, trong tay ông còn cầm bình giữ ấm, đang vặn nắp bình.

“Không có.” Anh mỉm cười như thường, đôi tay chắp sau người.

“Thầy cũng cảm thấy vậy. Bình thường thấy em cũng khá hòa đồng với các học sinh trong lớp, đặc biệt là Hạnh Mính. Bình thường thầy vẫn hay thấy em ấy nói chuyện với em.” Nói xong, nét vui mừng lộ rõ trên gương mặt thầy Diêm, giống như ông vô cùng tự hào với người học sinh đó.

“Tính cách của con bé Hạnh Mính này, ai cũng có thể chơi cùng. Nhưng em cũng có thể thử giao lưu với các bạn học khác một chút. Tuần sau lớp chúng ta sẽ chuyển chỗ ngồi, em muốn ngồi phía trước hay ngồi phía sau?”

Anh rũ mắt suy nghĩ trong chốc lát, tầm mắt không đặt trên người thầy giáo.

Thật lâu sau mới nói.

“Muốn ngồi cùng Hạnh Mính.”

“Khụ khụ!” Thầy Diêm sặc nước, phun một ngụm nước ra, chẳng may phun trúng quần. Ông nhanh chóng lùi ghế về phía sau, rút khăn giấy trên bàn làm việc, chật vật chà lau.

Trong văn phòng truyền đến tiếng cười.

“Bạn học Nguyên mới đến nửa tháng, đã nhất kiến chung tình với một người sao?” Một giáo viên nữ hỏi.

Chuyện tình yêu của thiếu nam thiếu nữ, các giáo viên trong văn phòng bọn họ cũng thường tụ tập đàm luận với nhau. Không phải là giáo viên muốn cưỡng chế ngăn cản tình yêu học trò, mà mỗi một người giáo viên đều chỉ hi vọng giúp học sinh của mình nhận ra, thứ tình yêu say đắm của bọn chúng lúc này, chẳng qua chỉ là xuân tâm ngây thơ, phù dung sớm nở tối tàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận